Nhắn anh Bùi Tín - 3 Món Nợ Không Thể Trả (tiếp theo)
GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc
*Cho dù Bùi Tín có thành thật cộng tác với Cộng Đồng đi nữa thì anh ta sẽ làm được những gì cho CĐ (?!) trong khi thực lực chính của người QG là cái CĐ này vẫn chẳng đi đến đâu từ 37 năm qua với những bọn phá hoại tay sai VGCS nhìn rõ mặt! TCT
Trại Tù Cảo Tạo
Hơn một triệu quân, cán, chánh VNCH bị đi tù trong các trại tập trung lao động khổ sai bị đày ải cho chết dần chết mòn mà VGCS gọi bằng mỹ từ trại cải tạo. Thực tế, các chiến sĩ ưu tú của QLVNCH đã bỏ thây hàng trăm ngàn trong các trại tù dưới bàn tay tàn ác và nghiệt ngã của đám cai tù VGCS. Trước đó, Lê Duẩn, TBT đảng CSVN có tuyên bố:”Chế độ Xã nghĩa sẽ thay thế các nhà tù bằng trường học”. Đáng khâm phục thay là lời tuyên bố. Nhưng VGCS nói vậy mà không phải vậy, như vụ đưa gạo đi ăn 10 ngày học tập rồi về! Chỉ sau 3 tháng kể từ ngày cưỡng chiếm miền Nam 30-4-1975, người ta thấy Lê Duẩn làm ngược lại hoàn toàn: biến các trường học thành nhà tù. Thật vậy, hàng chục ngàn nhà tù, trại tập trung mọc ra như nấm để nhốt các công dân miền Nam xưa kia đã phục vụ trong các ngành Dân sự và Quân sự VNCH. Cho chết dần chết mòn và số chết hàng vài trăm ngàn như GS Turner đã viết ở dưới.
Hậu quả việc Hoa Kỳ bỏ rơi Đông Dương
Mời anh Bùi Tín và quí bạn đọc bài “Hậu quả của việc Hoa Kỳ bỏ rơi Đông Dương” của Giáo Sư Robert F. Turner, trích đoạn sau đây. GS Turner hiện thuộc Trung Tâm An ninh Luật pháp Quốc gia, Đại học Luật Khoa Virginia, Hoa Kỳ. (Toàn bài tại: bacaytruc.com)
“Ông bạn Giáo sư R.J. Rummel của tôi (một người từng được tuyển liên tiếp cho giải Nobel Hoà Bình) ước lượng là tổng số người bị giết sau khi miền Nam được "giải phóng" lên tới 643 ngàn.
- Khoảng 100 ngàn bị xử tử qua quít ngay sau khi Cộng sản nắm quyền. Qua quít vì cũng chẳng có một hình thức tạm bợ về "tiến trình hợp pháp" hay một toà án.
- Giáo sư Rummel cho là 400 ngàn là "thuyền nhân" bị chết ngoài biển cả khi muốn thoát khỏi chế độ độc tài và đàn áp đã trùm lên quê hương. Cao ủy Tỵ nạn của Liên hiệp quốc thì cho là một phần ba những người vượt biên bằng thuyền đã chết ngoài biển - một số là vì tầu quá đông người bị chìm, hoặc chết vì đói, vì khát, nhiều người tử nạn sau thì bị hải tặc cướp bóc và cưỡng hiếp. Cao ủy cũng tường trình rằng có khoảng 840 ngàn người tới được Hong Kong hay các nước không Cộng sản ở Đông Nam Á. Nếu áp dụng tỷ số "chết một phần ba" cho con số này thì ta đoán là có một triệu 300 ngàn người vượt biên bằng thuyền và khoảng 420 ngàn người đã chết trên đường tìm tự do. Con số không xa với ước lượng của Giáo sư Rummel.
- Giáo sư Lewia Sorley, tác giả cuốn sách có giá trị của một dấu mốc là "A Better War" - một Cuộc Chiến Khá Hơn - mà tôi ân cần giới thiệu đến quý vị, cho rằng có chừng 250 ngàn sĩ quan và binh lính của miền Nam cũ đã chết trong các "Trại Cải Tạo" do chế độ Cộng sản lập ra.
- Khoảng một triệu rưởi người dân miền Nam bị đẩy vào các khu "Kinh Tế Mới" để sống trong những điều kiện nghiệt ngã và chừng 48 ngàn đã chết tại đấy. Tôi biết rằng rất đông người trong cộng đồng này có thể kể lại những kinh nghiệm thật về "Trại Cải Tạo" và khu "Kinh Tế Mới" và khuyên các sinh viên ở đây nên tìm ra họ, ghi nhận câu chuyện của họ để làm chứng liệu cho lịch sử.
Vợ con của họ sau 3 đợt đổi tiền bị bóc lột sạch rồi bị ném lên vùng Kinh tế mới sơn lam chướng khí, không lều trại, không thực phẩm, không nước uống, không nông cụ để cho chết từ từ. Một số không thể sống được ở VN nên phải dâng nhà đất, có kẻ phải dâng cả thân thể mình và con gái cho cán bộ để liều chết ra đi tìm tự do.
(ngưng trích)
Kết quả là chỉ 2/3 đến được bến bờ tự do còn 1/3 làm mồi cho hải tặc, cho cá hay beo sấu, thổ phỉ trong những khu rừng già biên giới Cam bốt, Việt, Lào, Thái. Một phần ba ấy khoảng 600,000-800,000 người Việt mà sau đó có nhiều bia dựng ở các trại tị nạn Đông Nam Á, nhà cầm quyền VGCS đã nhẫn tâm liên lạc với các Chính Phủ liên hệ để phá bỏ. Ai cũng nhìn thấy ngay sự đối xử quá dã man của VGCS ngay cả với những người đã chết!
Nhân chứng sống về hải tặc và chết đói chết khát giữa biển thì rất nhiều. Chỉ xin kể vài trường hợp:
Vợ chồng anh Hoa Ph. làm nghề gửi tiền, đang ở Nam Cali. Chiếc tầu có anh chị đã hết thực phẩm và nước uống. Rất nhiều người trên tầu đã chết. Bữa đó có một đứa trẻ chết, anh Hoa Ph. đòi xẻ đứa bé ra ăn nhưng cha mẹ nó nhất định không chịu vì thương con. Vài ngày sau mới có tầu ngoại quốc cứu. Cha mẹ đứa trẻ vẫn còn giận vợ chồng Hoa Ph. đến bây giờ!
Chiếc tầu khác chở gần 300 người đa số thuộc dân Ngã Ba Ông Tạ. Tầu lạc vào một đảo san hô rồi chết máy. Người ta ăn thịt những kẻ chết để mong sống nhưng chết gần hết, còn được ba người sống sót vì tầu ngoại quốc cứu đưa vào HongKong, sang Mỹ kể lại, hiện còn sống ở Nam Cali.
Dù chết như thế chứ chết nữa, dân VN không muốn sống với Hồ tàn bạo!
Làm nhà cai trị mà để dân khinh bỉ như thế, than ôi là “cách mạng” với “giải phóng”!
3- Vụ Hoàng Sa - Trường Sa
Ngày 17-1-1974, Hải quân Việt Nam Cộng hòa đang canh giữ Hoàng Sa thì đột nhiên một hạm đội hải quân của Trung cộng, với nhiều tầu chiến và hỏa lực mạnh gấp 4 lần Hải quân VNCH, đến tấn công thình lình đảo Hoàng Sa dù hải quân VNCH ra hiệu không được tiến thêm vào vùng lãnh hải của VNCH nhưng hải quân Trung cộng đã có định kiến và ỷ sức mạnh cứ tiến bừa và khai hỏa. Hải quân VNCH chiến đấu dũng mãnh để đuổi kẻ thù ra khỏi lãnh hải của mình, cương quyết bảo vệ từng tấc biển, tấc đất của tiền nhân đã giao lại và QLVNCH đã canh giữ từ 20 năm nay, từ 7-1954, trước đó Pháp cai trị VN nên thuộc quyền trông coi và bảo vệ của Pháp.
Trung tá Ngụy văn Thà và 73 chiến sĩ Hải quân đã anh dũng hi sinh cho tổ quốc cùng với chiến hạm HQ 10 Nhật Tảo bị Trung cộng đánh đắm giữa biển Đông. Đệ Thất Hạm đội của Hoa Kỳ biết nhưng lờ!!!
Những ngày đó, tôi (BX) đang là Dân Biểu Chủ tịch Ủy ban Phát triển Nông Thôn Hạ Nghị Viện. Quốc hội VNCH được hỏa tốc cấp báo và triệu tập ngay, nhiều đồng viện và tôi đã lên Diễn Đàn HNV ngày hôm sau để tố cáo với quốc tế sự xâm lăng thô bạo của Trung cộng vào đảo Hoàng Sa. Chỉ những Dân Biểu người Quốc Gia lên tiếng, còn bọn DB tay sai VGCS nằm vùng như Khối Dân tộc Xã hội (Phan xuân Huy, Kiều mộng Thu, Nguyễn văn Phước (2 người), Lê đình Duyên, Võ long Triều, Đinh văn Đệ, Nghĩa tượng Chàm, Trần văn Thung, Phan Thiệp, Lý trường Trân, Hồ văn Minh v.v…và một số khác ở Nhóm DB Quốc gia (do tên VGCS Nguyễn văn Binh trưởng Nhóm). Bọn DB nằm vùng này dù đất nước bị xâm lăng vẫn câm như thóc, không khác 500 Đại biểu gật hiện nay ở Ba đình.
Hoàng Sa và Trường Sa vốn là quần đảo của Việt Nam hàng ngàn năm nay. Quân dân tại Sàigòn và nhiều thành phố lớn miền Nam đã tổ chức đồng loạt biểu tình hàng nửa triệu người gồm đủ mọi thành phần như SV, học sinh, giáo chức, công chức, lao động, Tổng Liên đoàn Lao công, dân chúng v.v…phản đối Trung cộng liên tiếp nhiều ngày, đòi Trung cộng phải rút ngay khỏi Hoàng Sa vì đó là đảo của Việt Nam Cộng hòa, VNCH đang canh giữ. Hành pháp VNCH, TT Nguyễn văn Thiệu, cũng lớn tiếng phản đối cuộc xâm lăng của Trung cộng và đòi QLVNCH phải đi chiếm lại. Hành pháp và Lập pháp VNCH cũng thảo luận khẩn cấp và ra Nghị quyết gửi lên Văn phòng thường trực LHQ để phản đối hành động xâm lăng trắng trợn của Trung cộng ỷ mạnh hiếp yếu, đòi Trung cộng phải rút khỏi Hoàng Sa ngay.
Chỉ có Đài phát thanh Hà Nội là vẫn ra rả: “Chẳng thà Hoàng Sa vào tay đàn anh là đồng chí Trung cộng còn hơn để cho Mỹ-Ngụy xài!”
Đó là lòng yêu nước của Hồ Chí Minh! Do tình báo VNCH thu lượm được, các tờ báo gia nô của VGCS – như các tờ Nhân Dân và Quân đội Nhân dân do anh Bùi Tín là Phó Biên tập - cũng a dua lớn lối ủng hộ hành động xâm lăng của Trung cộng vào Hoàng Sa. Tiếc rằng qua nhiều năm và di chuyển quá nhiều, chúng tôi không giữ được cái tư liệu đó.
Hải quân VNCH dù không đối địch nổi với Hải quân Trung cộng nhiều hơn 4, 5 lần nhưng đã hi sinh đến người chiến sĩ cuối cùng có mặt trên biển ngày 19-1-1974 để bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải của cha ông để lại. Sự hi sinh này sẽ là mẫu gương quả cảm cho thanh niên cả nước các thế hệ hiện tại và sau này để giữ nước khỏi sa vào tay ngoại bang. Nhà thơ Trần mạnh Hảo, Hà Nội, tác giả tiểu thuyết đối kháng “Ly Thân”, đã làm thơ vinh danh các Chiến sĩ Hải quân VNCH. Một số trí thức khác (LS Cù huy Hà Vũ?) đòi xây đài tưởng niệm tại Sàigòn. Riêng Bút Xuân đề nghị người Việt Hải ngoại xây một tượng đài khắc tên từng Chiến sĩ để phụng thờ và ghi nhớ mãi mãi. Cũng nên biết Trung cộng đã tấn công đảo Trường Sa năm 1988 và 64 Chiến sĩ VN thuộc quân đội Nhân Dân CHXHCNVN đang canh giữ nơi đây, vì hỏa lực yếu hơn nên đã hi sinh vì Tổ quốc, rất nên được xây đài tưởng niệm.
Ngày nay Trung cộng xây sân bay trên hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tổ chức thành nơi du lịch, cho xây tượng đài, cho quân đến canh giữ như hai đảo ấy là đất hương hỏa của họ! Đề nghị một lời xin lỗi của anh Bùi Tín nó chỉ chứng tỏ cái đầu óc rỗng tuếch của anh có lẽ đã quá già hoặc là bị tâm thần, hết biết đúng sai!
(Những người bênh Bùi Tín thấy lời đề nghị “một lời xin lỗi” của Bùi Tín đúng không?)
Ngoài Hoàng Sa và Trường Sa, nước Việt Nam còn bị mất hàng nghìn km2 ở biên giới với người Tàu, mất ải Nam quan, mất 1/3 thác Bản Giốc, hồi chiến tranh Việt-Trung mất núi Lão Sơn, mất rất nhiều bản thượng giáp giới giữa đôi bên do họ bị mua chuộc bởi Trung cộng và do chính sách của HCM đối xử tồi tệ dã man với dân thiểu số.
Cũng cần nói lại việc Phạm văn Đồng, theo lệnh của HCM, ngày 14-9-58 đã gửi công hàm cho Tổng lý quốc vụ viện Chu ân Lai công nhận chủ quyền của Trung cộng ở 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa để đổi lấy vũ khí (trị giá nhiều tỉ đô-la, gấp nhiều lần viện trợ Hoa Kỳ cho VNCH) dùng xâm lược VNCH. Các Hiệp định bí mật năm 1999 và 2000 cắt đất dâng biển cho Trung Cộng để dựa hơi bảo vệ chế độ bạo tàn và thối nát.
Khi dân chúng và học sinh, Sinh viên biểu tình phản đối Trung cộng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa thì công an bạo quyền Vẹm dùng vòi rồng xịt nước, còng 8, chó săn, roi điện và xe xúc đàn áp thẳng tay, vứt họ lên xe chở ra bỏ ngoài cánh đồng. Lãnh thổ, lãnh hải bị xâm chiếm, người dân biểu tình phản đối và đòi lại, lẽ ra phải khuyến khích người dân, VGCS lại cho công an dẹp những tấm lòng yêu nước. Nếu không phải là tay sai của HCM đã bán nước cho Trung cộng thì không ai có thể hiểu nổi vụ việc này. Cô Phạm thanh Nghiên ngồi trong nhà biểu tình một mình với tấm biển nhỏ: HS – TS – VN mà cũng bị tù mấy năm nay chưa ra! Đấy là hoa trái đầu mùa của cuộc “cách mạng” mùa Thu 1945 “Một mùa Thu năm qua cách mạng tiến ra nước Việt bừng ngàn tiếng reo hò nhân dân phá xiềng…” lời của một bài hát toàn dân hát ông ổng cả ngày từ 19-8-1945 trong đó có tôi (đi đội Văn Công gần 2 năm).
Viết đến đây, tôi chợt nhớ hồi năm 1946, một chị nông dân làng tôi đi chợ mua một quả gấc, vài củ cải trắng và một mớ rau cải bắp già (xanh đậm). Về dọc đường, công an và du kích xã khám thấy 3 thứ này trong cái thúng nhỏ đậy cái vỉ chị đội trên đầu. Thế là chúng lôi chị này vào trụ sở công an đánh thừa sống thiếu chết, bắt phải khai là dùng ba thứ đó như mầu cờ tam tài của Pháp để báo cho máy bay Pháp đến bỏ bom trụ sở xã! Chị bị đánh xẩy thai và khoảng tháng sau thì chết bỏ lại chồng và hai con thơ!
Những vụ án mạng VM giết người hiền lương như thế, bao gồm cả vụ Bùi Tín và thủ hạ (năm 1947) dùng mã tấu chém vào mặt ông Võ tử Bào, cựu lý trưởng. Bùi Tín tưởng ông Bào đã chết nhưng chưa chết rồi bị Bùi Tín đá xuống sông. Bùi Tín bắn mấy phát thị uy rồi cùng thủ hạ kéo đi. Ông Võ Tử Bào lóp ngóp bò lên bờ, lết về nhà, được người nhà cứu sống. Ông Bào là cha anh Võ tử Đản đang ở San Jose) Án mạng giết người vô tội của VGCS kể có nhiều trăm ngàn hoặc cả triệu nhưng không ai giải quyết những nỗi oan khuất ấy cho gia đình nạn nhân. HCM phóng tay cho đám thủ hạ giết người vô tội! Bữa tiệc HCM cùng thủ hạ đi dự, có Võ nguyên Giáp và LS Trần văn Tuyên, lời Võ nguyên Giáp nói với LS Tuyên chứng tỏ Hồ giết lầm hơn tha lầm!
Anh Bùi Tín nên đưa những vụ việc oan ức thấu trời xanh của người dân này vào trong những đề nghị “xin lỗi” rất sáng giá của anh! Cái khôn ngoan của người CS hơn người Quốc gia ở chỗ đó nên người QG luôn luôn bị CS chê là ngu, đụt. Mà lắm kẻ ngu, đụt thiệt!
(còn tiếp)
GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc
(cựu Dân Biểu VNCH)
No comments:
Post a Comment