Friday, 28 September 2012

Sự trả thù mất trí (Thùy Linh)

"...nhân dân không còn gì để thế chấp, không còn gì để họ có thể cướp bóc, đàn áp ngoài sự oán thán, căm hậ..."



Ảo tưởng ban đầu về một nhà nước vì dân, do dân, của dân khiến người ta tự nguyện thế chấp sổ đỏ Hoài bão để tham gia cuộc đấu tranh long trời lở đất. Khi giành được chính quyền mọi người hân hoan và cho rằng, sự thế chấp sổ đỏ đó là xứng đáng.
Để chính quyền đó tồn tại và phát triển, người dân tiếp tục tự nguyện thế chấp sổ đỏ Hy sinh. Họ hy sinh xương máu, chịu đựng mọi gian khó để chính quyền không bị xâm hại. Vẫn tin tưởng sự hy sinh đó sẽ được tưởng thưởng xứng đáng.
Khi chính quyền bộc lộ những yếu kém, người dân cố gắng thế chấp sổ đỏ Ảo tưởng rằng, để chính quyền vững mạnh, cần có những thất bại để làm bài học cho tương lai. Và chính quyền đang nỗ lực vì một tương lai cho chính họ và gia đình họ. Ảo tưởng khiến người dân tiếp tục hy sinh, chịu đựng.
Tới lúc chính quyền bộc lộ quá nhiều khiếm khuyết, hạn chế người dân kiên nhẫn gán nợ sổ đỏ Cam chịu để hy vọng sự hồi tâm của kẻ có chức quyền – những người mà họ đã từng cưu mang, bảo vệ khi chiến tranh, loạn lạc, nghèo đói. Sự cam chịu lâu đến mức trở thành nét tính cách khiến họ bị “thua lỗ” trong cuộc thế chấp mịt mùng không lối thoát.
Sau những gì chính quyền của dân, do dân, vì dân thể hiện, người ta không còn tự nguyện mà bị cưỡng bức thế chấp sổ đỏ Niềm tin. Tước đoạt sổ đỏ này, chính quyền viện trợ “không hoàn lại” sự tuân phục. Tới đây người dân bắt đầu bị phân hóa: người cúi đầu ngoan ngoãn sử dụng sự tuân phục không hé lời; kẻ biến sự tuân phục có lợi cho bản thân mình trong con đường hoan lộ danh lợi, tiền tài…
Khi không còn gì hết ngoài sổ đỏ Chán ngán thì chính quyền thu gom theo nhiều cách, mà cách thông thường nhất là thu hồi đem tiêu hủy. Nhiều người buông xuôi để người ta sử dụng sổ đỏ đó theo tùy thích vì họ cũng không biết dùng để làm gì ngoài sự bất mãn, khó chịu. Số người khác đem sổ đỏ này đi thế chấp để mua Sự thật một cách âm thầm theo những cách có thể. Biết sự thật để thêm đau đớn, khổ sở, và sẽ càng khốn khổ nếu như họ lâm vào tình thế bất lực. Số ít không cam chịu nên dùng sổ đỏ Chán ngán đầu tư cho Niềm tin của mình và nhiều người khác. 
Tới lúc người dân không còn gì, ngoài lòng căm hận thì chính quyền độc tài tung dự án Đàn áp ra để chiếm đoạt sổ đỏ Tự do của con người. Sẽ có người bị khuất phục như là lý lẽ cuộc sống. Nhưng phần lớn là thất bại như là chân lý của lẽ phải. Vì có kẻ độc tài nào thu gom được Tự do tâm hồn? Tù đày, giam cầm, án phạt, bạo lực chỉ càng khiến những chiến binh thực thụ củng cố, tăng trưởng Tự do cho tâm hồn họ. Với những chiến binh này chính quyền đừng hy vọng bắt họ thế chấp sổ đỏ của Tự do – mà cao cả nhất, điều mà không một sức mạnh nào có thể tước đoạt được, đó là tự do tâm hồn. Những 12, 10 hay 4 năm tù đày chỉ là thời gian giam cầm thân xác, nhưng sức mạnh của những tâm hồn tự do kia có thể dẫn truyền đến hàng triệu người có lương tri trên toàn thế giới – một sức mạnh hơn cả bom nguyên tử, một sức mạnh không thể hủy diệt. 
Bản án dành cho những blogger cất tiếng nói ôn hòa gấp ba lần án tù cho những kẻ khoác áo công quyền để giết người đã là bản án tự kết án cho chế độ được tạo ra từ những nghịch lý: Ảo tưởng, Bất tin, Bất tín, Căm hận, Chán ngán…Và người xưa đã đúc kết: “bạo phát, bạo tàn”. Nếu chính phủ tiếp tục phát hành những “trái phiếu độc đoán, chuyên chế” thì họ sẽ gặt về dự án Sụp đổ như đã từng trước đây với những Vinashin, Vinaline…Bởi nhân dân không còn gì để thế chấp, không còn gì để họ có thể cướp bóc, đàn áp ngoài sự oán thán, căm hận – những cái mà chính quyền không hề muốn nhận về.
Không biết còn kéo dài bao lâu nữa sự trả thù mất trí này?  
Thùy Linh
Nguồn: blog buudoan.com

Ai tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN? (Bùi Tín)

9-2012
“…Không một ai khác có thể tự mình tuyên truyền chống lại mình một cách có hiệu quả cao như phiên tòa này…”




Blogger Tạ Phong Tần, Điếu Cày và AnhbaSaigon Phan Thanh Hải
Phiên tòa xét xử 3 nhà báo yêu nước từng lập ra Câu lạc bộ Nhà báo Tự do đã kết thúc lúc 13 giờ ngày 24/9/2012. Cuộc xét xử dự định diễn ra trong 2 ngày, cuối cùng chỉ có 1 buổi.

Tòa tuyên án nhà báo Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày 12 năm tù giam, 5 năm quản thúc; nhà báo Tạ Phong Tần 10 năm tù giam, 5 năm quản thúc; nhà báo Phan Thanh Hải Anh Ba Sài Gòn 4 năm tù, 3 năm quản thúc, về tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Phiên tòa này đi vào lịch sử nhà nước Việt Nam, lịch sử ngành tư pháp Việt Nam như một vết nhơ. Một bộ máy nhà nước do đảng CS dùng làm công cụ để khủng bố và trả thù 3 công dân yêu nước, 3 nhà báo có công tâm, sử dụng quyền tự do công dân được ghi trong Hiến pháp để truyền bá lập trường yêu nước của mình.

Chính phía nhà nước CS đã trước hết vi phạm pháp luật của chính họ khi kéo dài thời gian tạm giam các bị cáo đến 25 tháng và 12 tháng không chịu xét xử, còn vô cớ hoãn xét xử đến 3 lần.

Chính nhà nước do đảng CS dùng làm công cụ đã ngăn chặn bằng vũ lực các công dân tay không muốn đến dự phiên tòa từng được thông báo là công khai, còn đánh đập, chửi bới, đưa về đồn công an những người thân của bị cáo, tạo nên không khí căng thẳng, không khí khủng bố cả một vùng rộng quanh tòa án.

Chính nhà nước CS Việt Nam đã tự phơi bày thái độ chà đạp pháp luật của chính mình trước toàn xã hội, chính bộ chính trị đảng CS đã khiêu khích dư luận quốc tế, ngang nhiên thách thức các tổ chức nhân quyền Liên Hiệp Quốc, các chính phủ, các tổ chức Phóng viên không biên giới RSF, Ủy ban quốc tế bảo vệ các nhà báo CPJ, Đài quan sát bảo vệ nhân quyền …đã lớn tiếng nghiêm cách yêu cầu họ hãy tỉnh ngộ và tỏ ra phục thiện, tư trọng, trả ngay tự do cho những nhà báo – công dân được nói lên chính kiến của mình.

Qua việc xét xử qua loa, với mức án được định sẵn, bộ chính trị đảng CS Việt Nam diễn lại một trò hề, trực tiếp thách thức Tổng thống Obama, Ngoại trưởng Clinton và Quốc hội Hoa Kỳ, trực tiếp khiêu khích phó Thủ tướng Đức Philipp Rosler và nhiều chính khách quốc tế, miệt thị 24.442 nhân vật thuộc mọi quốc tịch từng ký kiến nghị, vì các vị trên đây đều lên tiếng rõ ràng và đích danh bênh vực 3 nhà báo yêu nước trên đây.

Chính bộ chính trị, chính phủ, thủ tướng, bộ tư pháp, bộ công an, ngành kiểm sát, ngành tòa án đã tự mình trưng ra bộ mặt hung bạo, chà đạp pháp luật, liều lĩnh với thế giới, không còn biết phải trái, đúng sai là gì.
Chắc chắn họ sẽ phải chịu búa rìu tới tấp của công luận trong nước và của dư luận quốc tế.

Ba nhà báo yêu nước kiên cường tỏ ra rất kiên định dũng cảm trong nhà tù và trước tòa. Anh Điếu Cày còn công bố một bài thơ bất khuất làm trong tù, với những câu:

Cuộc đời tôi từ nay gắn bó
Với dòng sông tranh đấu quê hương
Chúng tôi đi vì quyền dân chưa đủ
Dù bị giam trong lao ngục đọa đày
Nhưng dòng sông vẫn không nghỉ một ngày
Chảy về phía Tự do Dân chủ
Ba nhà báo kiên cường bị tuyên án về tội «tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam», nhưng thật ra không ai tuyên truyền chống Nhà nước này bằng chính những phiên tòa bỏ túi trong không khí khủng bố do chính Nhà nước CS chủ trương, đạo diễn và thi hành bằng những công cụ chuyên chính phi pháp của họ. Họ không còn biết tự trọng, hổ thẹn là gì.

Chỉ có chính họ mới thực hiện xuất sắc, độc đáo đến như vậy việc tự bôi bẩn bộ mặt của chính mình, của một chế độ độc đảng ngang nhiên chà đạp tự do công dân. Không một ai khác có thể tự mình tuyên truyền chống lại mình một cách có hiệu quả cao như phiên tòa này.

Bùi Tín

Thông tin sạch thông tin bẩn (Hà Sĩ Phu)

9-2012
“...Thằng cháu nhà tôi nó bảo “Báo chưa qua sử dụng là báo còn trinh” đấy ông ạ...”


(Trò chuyện với bà hàng đồng nát)                                                                                            
Bà cụ đã có tuổi nhưng dáng dấp còn nhanh nhẹn, gánh đôi quang sọt chuyên nghề thu mua sách báo cũ. Một hôm dọn dẹp nhà cửa tôi gom được một đống sách báo cũ lưu niên. Bà cụ cân lên được khoảng 11-12 ký gì đó, tôi bảo thôi bà cứ tính 10 ký cho chẵn.
 Nhìn bà cụ xếp đống sách báo vào 2 chiếc sọt đã khá đầy, tôi có phần hơi ngượng, vì trong sọt đã có những chồng báo gọn ghẽ, vuông vắn, gần như mới tinh, mà chồng sách báo của tôi thì lôm côm cũ nát.
Như đọc được ý nghĩ của tôi, bà cụ giải thích: Các ông nhà văn nhà báo thì sách báo thường cũ nát thế này, chứ sướng nhất là mua báo cũ của mấy ông cán bộ to của địa phương, báo chí cứ gọi là hàng chồng mới tinh soàn soạt, dùng gói thức ăn, gói hàng hay làm gì cũng tốt ông ạ.
Vừa nói bà cụ vừa lật cho xem mấy chồng báo mới tinh, hóa ra toàn là báo Nhân dân và Quân đội nhân dân (toàn có chữ “nhân dân”  cả).
Tôi bảo: Bà là người chuyên chở toàn những thông tin quan trọng của đảng và nhà nước đấy!
- Thông tin gì chẳng biết, cứ sạch là giá cao. Thằng cháu nhà tôi nó bảo “Báo chưa qua sử dụng là báo còn trinh” đấy ông ạ. Tôi chửi nó “Tiên sư nhà mày, chỉ được cái nói nhảm, báo chính thức của nhà nước chứ trò đùa của mày à?”...
 - Cậu ấy nói trinh sạch là nói cái tờ giấy mới tinh vô tội bà ạ, chứ cái ruột bên trong …
(Tôi không thể nói hết câu với bà cụ, vâng, còn cái ruột bên trong nó “trinh” hay “điếm”, nó sạch hay bẩn, tinh khôi hay cũ nát, có vì dân vì nước hay không thì thành phần bạn đọc, thái độ và số lượng người đọc chính là câu trả lời, chẳng ai nói thay họ được. Bà hàng đồng nát liệu có biết rằng những tờ báo cũ mà “mới toanh trinh tiết” bởi nó gói ghém những thứ cũ nhất, “bẩn” nhất trên đời, nó lớn tiếng trung thành mà thực ra là rất… “điếm”! ).
Hà Sĩ Phu

Đảng cộng sản hay tên lính đánh thuê? (Vũ Quốc Uy)

9-2012
“...Bên cạnh những kẻ cam tâm làm lính đánh thuê, nhất định còn những người tử tế, trong đó có những người 'tuy là đảng viên nhưng còn tốt'...”


Phiên tòa phi lý, phi nhân, tàn ác, dấm dúi, vụng trộm của cái thành phố mang tên “Bác Hồ vĩ đại” xử 3 bloggers đã đẩy nhận thức của xã hội về bản chất hiện nay của ĐCSVN lên “một tầm cao mới”, tuy bản chất này đã bắt đầu hiện ra rõ nét ngay từ khi hệ thống Cộng sản thế giới sụp đổ. Từ một đảng mang ngọn cờ cứu nước buổi đầu đã trượt dài thành một tên lính đánh thuê, chống lại Tổ quốc mình, chống lại cả quá khứ của mình nữa..
1/ Tên lính đánh thuê cho đồng tiền:
Trong tất cả những vụ cướp đất của dân để làm công trình này công trình nọ thì các lực lượng vũ trang của ĐCS, mà công an là chủ yếu (có thể huy động quân số hàng ngàn với vũ khí đủ loại), có nhiệm vụ đàn áp dân Việt Nam để lấy đất trao vào tay chủ đầu tư. Kẻ có đô-la không cần ra thực địa, cứ ngồi trong lâu đài mà “tọa hưởng kỳ thành” vì đã có mọi cấp ủy và lực lượng của ĐCSVN làm tên lính đánh thuê. Đã có những bài viết vạch rõ thực trạng “yêu tiền hơn yêu nước”, nghĩa là ngọn cờ yêu nước, cả sao vàng và búa liềm đã bị đồng đô-la dẫn dắt. Trong các xí nghiệp của tư bản nước ngoài, vẫn có từng chi bộ ĐCSVN nhưng công nhân vẫn bị bóc lột đến “teo cơ”! Đối xử với nông dân và công nhân như thế thì ĐCS còn có quyền đưa hình tượng búa liềm vào lá cờ của mình nữa hay không? Phải bị kiện về thương hiệu!
2/ Tên lính đánh thuê cho Cộng sản Đại Hán.
Bọn bành trướng Trung Quốc đã chiếm được bao nhiêu đất đai và cứ điểm khắp vùng biên giới, hải đảo, với bao nhiêu tài nguyên và di tích lịch sử, đã rải quân trên khắp địa bàn Việt Nam dưới đủ mọi hình thức…mà không tốn một viên đạn, vì sao? Vì đã có bọn “lính đánh thuê nội địa” tuyệt vời. Bọn lính đánh thuê này có đầu não là mười mấy ông “vua tập thể” có nhiệm vụ bí mật ký các thỏa hiệp dâng đất dâng biển, có quân đội và công an “tinh nhuệ” đảm bảo nhiệm vụ tiêu diệt những người tiên phong muốn chống xâm lược (mà Điếu Cày có vẻ là một tên đầu sỏ!) , lại có vài triệu “địa phương quân” là các đảng viên rải khắp hang cùng ngõ hẻm để khống chế từng người dân sao cho “ xã hội ổn định” tức là im re như không có gì xảy ra hết, cho đến ngày…mọi việc xong xuôi. Đánh thuê với quy mô, tận tâm và tài tình như vậy thật cũng đáng đồng tiền bát gạo của Thiên triều! Trung Cộng thuê ở đâu trên thế giới này một đội quân hầu đáng giá hơn?
Số phận tên “lính đánh thuê” hai tầng này thực ra đã tiềm ẩn ngay trong phương hướng chiến lược: Kinh tế thị trường và định hướng XHCN.
Muốn “phất” lên kinh tế thị trường đầy cạnh tranh nhưng tiềm lực không có gì, vốn kinh doanh chỉ có cái cái “quyền” tất nhiên phải đem quyền đổi lấy đô-la, nương tựa vào đô-la, cuối cùng phải đem quyền lực phải đánh thuê cho các đại gia, các nhà Tư bản.
Nói định hướng XHCN nhưng hệ thống XHCN tan rồi, Mác-Lê không còn sức sống, phải chui vào cái thòng lọng mà Trung Quốc đã treo sẵn. Thử hỏi nếu không có Tàu Cộng hà hơi tiếp sức thì ĐCSVN còn dám ba hoa XHCN với ai? Chui vào rọ của kẻ vốn rắp tâm xâm lược thì lập tức bị nó biến thành một chính phủ bù nhìn, thành một ngụy quyền như quy luật muôn đời vẫn thế. Kẻ xâm lược một khi dựng được ngụy quyền rồi thì chỉ cần xâm lược bằng các “thỏa thuận”, thỏa thuận và thỏa thuận!. Khi thì thỏa thuận với Tổng Bí thư, khi thì thỏa thuận với Bộ Quốc Phòng, lại vừa thỏa thuận với Thủ tướng (xuýt lưu vong?). Cứ hòa bình, cứ hữu nghị, cứ hát hò vui như tết, nếu cần thì cũng vẽ vời vài cuộc “đánh trận giả” cho xôm. Lực lượng vũ trang có nhiệm vụ đánh lại nhân dân mình để phục vụ cho mục đích bình định của kẻ xâm lược, rõ ràng là…đánh thuê!                                                                           
Viết xong mấy dòng này tôi đưa cho một vị đảng viên “cấp tiến” đọc xem sao. Vị ấy lặng người theo từng dòng chữ, nhưng cảm thụ đồng tình bằng những cái gật đầu, ngập ngửng, rất khẽ. Cuối cùng ngẩng lên, vừa như hỏi tôi vừa như tự hỏi mình : Chả nhẽ?...
-Vâng, chả nhẽ từ một “đảng tiền phong” giờ lại một đảng đánh thuê? Chả nhẽ trong đảng không còn một lực lượng nào tử tế? Không có nhẽ bác nhỉ?
Lại nhớ hôm qua, lúc tôi báo tin vụ xử Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba SG là xử công khai nhưng vợ và con muốn đến liền bị bắt ngay và đánh cho một trận, bác “đồng chí” này không tin, cũng bảo “chả nhẽ”! Bấy lâu nay thông tin một chiều, bưng bít, nay bùng ra những sự thật ghê gớm không thể bác bỏ, khiến nhiều người bất ngờ như bác “đồng chí chả nhẽ” của tôi!.
Bên cạnh những kẻ cam tâm làm lính đánh thuê, bên cạnh số đông thờ ơ bỏ ngoài tai mọi việc, nhất định còn những người tử tế, trong đó có những người “tuy là đảng viên nhưng còn tốt”, thấy xót xa cho hiện tình đất nước, nhưng vì những ràng buộc và hạn chế chưa thể hoặc chưa dám gọi ra tên thật của tai họa, mà chưa chỉ ra đúng bệnh thì biết chữa cách nào?
Đã đến lúc phải gọi ra cho đúng tên của Sự thật, của nguy cơ đã quá rõ, chính là việc làm đầu tiên, cần thiết và bổ ích cho một số những ai còn ngập ngừng “chả nhẽ” ấy.
25/9/2012
Vũ Quốc Uy

Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội (Nguyễn Hưng Quốc)

9-2012
“...Chủ nghĩa xã hội thời Đặng Tiểu Bình lúc xua quân vào đánh Việt Nam năm 1979 là đích thực hay không đích thực...”



Bích chương thời "Trung Quốc xâm lược
Đọc xong bài phỏng vấn Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh sau cuộc Đối thoại chiến lược quốc phòng cấp thứ trưởng lần thứ ba giữa Việt Nam và Trung Quốc, tôi cứ thấy tức anh ách.

Để cho công bằng, xin nói ngay ba điều. Thứ nhất, trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay, ít nhất qua các cuộc phỏng vấn đăng tải trên báo chí, tôi có cảm tưởng ông Nguyễn Chí Vịnh là người ăn nói trôi chảy, mạch lạc và khôn ngoan nhất. Ông không ngu ngơ và ngô nghê như Nguyễn Minh Triết, cũng không giáo điều và cứng nhắc đến bất bình thường như Nguyễn Phú Trọng và cũng không ngọng nghịu vụng về như Nguyễn Tấn Dũng. Nói năng, Nguyễn Chí Vịnh có vẻ biết cân nhắc và biết nhìn vấn đề từ nhiều góc cạnh khác nhau. Thứ hai, mặc dù có một số ưu điểm như vậy, bài phỏng vấn hay phát biểu nào của Nguyễn Chí Vịnh cũng có vấn đề: bên cạnh sự sắc sảo có không ít nhận định sai lầm đến ấu trĩ, thậm chí, ngớ ngẩn. Thứ ba, nhìn kỹ, những sự sắc sảo là của ông, còn những sai lầm là thuộc về chính sách, tức của cái đảng mà ông là một thành viên, hơn nữa, một thành viên cao cấp.

Ví dụ, trong bài phỏng vấn nhắc ở trên, Nguyễn Chí Vịnh chứng tỏ sự sắc sảo khi nhận định: Một, “chủ quyền, lãnh thổ là thiêng liêng, không thể đánh đổi. Đất đai, sông núi, biển đảo Việt Nam không chỉ là sở hữu của hơn 80 triệu người dân ngày hôm nay (1), mà quan trọng hơn, bờ cõi ấy đã được cha ông ta hàng nghìn năm qua gìn giữ để lại. Bờ cõi này cũng sẽ là sở hữu của các thế hệ người Việt Nam mai sau, là không gian sinh tồn của con cháu chúng ta. Không ai được phép nhân nhượng một tấc chủ quyền trên đất, trên trời, trên biển của Tổ quốc, và cũng là không gian sinh tồn và phát triển của muôn đời con cháu chúng ta mai sau.” Và hai, “[v]ấn đề Biển Đông là đại sự trong quan hệ hai nước. Không thể nói quan hệ Việt - Trung là tốt đẹp nếu Biển Đông vẫn còn tồn tại những bất đồng có nguy cơ trở thành xung đột.”

Tuy nhiên, ông lại vấp phải rất nhiều sai lầm. Ở đây, tôi chỉ xin tập trung vào hai điểm sai lầm căn bản nhất. Một, ông khuyên bảo “Chúng ta luôn phải nhớ nằm lòng kim chỉ nam ‘Độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội’ mà Đảng ta và Bác Hồ đã chỉ ra, bảo vệ vững chắc chế độ XHCN mới giữ được độc lập chủ quyền.” Hai, ông tin là Việt Nam và Trung Quốc có thể giải quyết các tranh chấp nếu cả hai cùng tin là “con đường Việt Nam và con đường Trung Quốc đang đi là một CNXH đích thực, một CNXH độc lập, vững vàng, không thể bị chuyển hóa bởi những yếu tố bên ngoài mặc dù chúng ta đang sống trong môi trường toàn cầu hóa, hội nhập mạnh mẽ.”

Cả hai ý trên, ai cũng biết, đều là chủ trương chung của chính quyền Việt Nam hiện nay. Không phải chỉ có Nguyễn Chí Vịnh mà hầu như tất cả các nhà lãnh đạo khác cũng đều nói như thế.

Ai cũng nói thế. Nhưng cả hai quan điểm ấy đều sai. Sai một cách rất hiển nhiên.

Thứ nhất, độc lập dân tộc có phải gắn liền với chủ nghĩa xã hội không? Ngay cả học sinh trung học, có chút xíu kiến thức về lịch sử và chính trị thế giới cũng biết là: không. Hiện nay, trên thế giới chỉ còn năm quốc gia theo chủ nghĩa xã hội: Việt Nam, Trung Quốc, Lào, Bắc Hàn và Cuba. Dĩ nhiên đó không phải là năm quốc gia độc lập duy nhất trên thế giới. Hiện nay, Liên Hiệp Quốc có tổng cộng 193 thành viên. Chắc chắn đó không phải là con số đầy đủ. Trong danh sách ấy không có Vatican và Kosovo. Trong danh sách do Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra, con số quốc gia thực sự lên đến 195 nước. Có bao nhiêu nước trong danh sách ấy không độc lập? Có. Nhưng chắc chắn là rất ít. Cứ nhìn vào các nước thành viên khối ASEAN thì thấy. Trong số 10 nước, trừ Việt Nam và Lào, tám nước còn lại đều không theo chủ nghĩa xã hội nhưng lại vẫn độc lập, hơn nữa, một số nước còn rất phát triển và giàu có, chắc chắn là hơn hẳn Việt Nam: Brunei Darussalam, Campuchia, Indonesia, Lào, Malaysia, Miến Điện, Philippines, Singapore và Thái Lan. Tại sao? Họ có cần chủ nghĩa xã hội không? Nói như vậy ở vào đầu thế kỷ 20, khi Hồ Chí Minh “phát hiện” ra “Luận cương Lênin” về vấn đề giải phóng dân tộc và chống lại chủ nghĩa đế quốc thì nghe còn được được. Nhưng đến giữa thế kỷ 20 thì đã nghe vô duyên. Còn ở vào đầu thế kỷ 21 như hiện nay thì không những vô duyên mà còn dở hơi.

Thứ hai, về niềm tin vào “tình hữu nghị” đối với Trung Quốc với lý do cả hai quốc gia, Việt Nam và Trung Quốc, đều theo chủ nghĩa xã hội, cũng sai nốt, thậm chí, còn sai lầm một cách trầm trọng hơn cả nhận định thứ nhất ở trên. Trầm trọng vì, một, nó phi lý; và hai, vì nó có thể tạo nên những ảo tưởng cực kỳ nguy hiểm. Sau năm 1975, tức là sau khi chiến tranh Nam Bắc chấm dứt, Việt Nam phải chịu đựng thêm mấy cuộc chiến tranh nữa nhỉ? Lớn, có hai: một, chiến tranh với Campuchia; và hai, với Trung Quốc. Chiến tranh với Campuchia kéo dài khá lâu, đến 14 năm, thoạt đầu, ngay từ sau 1975, với các cuộc chiến tranh lẻ tẻ dọc theo biên giới; sau, năm 1978, là chiến tranh tổng hợp với sự tham gia, về phía Việt Nam, của trên 150.000 quân lính; cuối cùng, từ năm 1978 đến 1989, là cuộc chiếm đóng của Việt Nam trên đất Campuchia. Chiến tranh với Trung Quốc ngắn hơn, chia làm hai sự kiện chính: Một, chiến tranh vào đầu năm 1979 khi 400.000 quân Trung Quốc tràn qua biên giới phía Bắc. Cuộc chiến kéo dài chỉ có mấy tuần nhưng thiệt hại về nhân mạng lại khá cao: về phía Trung Quốc, có khoảng trên 25.000 người bị giết chết; con số ấy, về phía Việt Nam, còn rất mơ hồ, từ 10.000 (theo báo chí Việt Nam) đến trên 40.000 người (theo các nguồn tin từ Trung Quốc). Hai, cuộc tấn công của Trung Quốc nhắm vào một số đảo ở Trường Sa vào năm 1988 với hậu quả: về nhân mạng, Trung Quốc có khoảng trên 20 lính bị thương vong; Việt Nam mất 64 bộ đội và ba tàu vận tải; về lãnh thổ, Việt Nam mất các bãi đá: Cô Lin, Len Đao, Gạc Ma, Chữ Thập và Ga Ven cũng như một số hòn đảo khác.

Nhưng Campuchia và Trung Quốc là ai? Theo chế độ nào?

Xin thưa: Cả hai đều là các nước xã hội chủ nghĩa!

Có lẽ ông Nguyễn Chí Vịnh thừa biết nói thế là dại dột, nên ông thêm cái đuôi phía sau: “chủ nghĩa xã hội đích thực”, “một CNXH độc lập, vững vàng, không thể bị chuyển hóa bởi những yếu tố bên ngoài”. Nhưng, tránh dại dột, ông lại vấp phải mâu thuẫn: ông mới khẳng định là chỉ có chủ nghĩa xã hội mới bảo đảm được độc lập, bây giờ, ông lại nhấn mạnh đến một thứ “chủ nghĩa xã hội độc lập”, tức là gián tiếp thừa nhận là có một loại chủ nghĩa xã hội khác, không độc lập. Ngoài ra, thế nào là “chủ nghĩa xã hội đích thực”? Chủ nghĩa xã hội thời Đặng Tiểu Bình lúc xua quân vào đánh Việt Nam năm 1979 là đích thực hay không đích thực? Bất kể cách hiểu của Việt Nam thế nào, từ phía Trung Quốc, mọi người đều cho chủ nghĩa xã hội ở nước họ hiện nay là con đẻ của Đặng Tiểu Bình. Nói cách khác, dù đích thực hay không đích thực thì chủ nghĩa xã hội ở Trung Quốc cũng chẳng đáng tin cậy chút nào cả.

Nói cách khác nữa, dù rào đón đến mấy, Nguyễn Chí Vịnh vẫn cứ sai. Một cái sai rất căn bản.

Và nguy hiểm.

 Nguyễn Hưng Quốc
Nguồn:blog Nguyễn Hưng Quốc voatiengviet.com

(1) Thật ra, dân số Việt Nam vào năm 2011 là khoảng 87,84 triệu người; vào năm 2012 này là khoảng trên 88 triệu. Nếu tính cả người Việt ở hải ngoại thì trên 90 triệu người.

Khí tiết (Phạm Hồng Sơn)

9-2012
“...Không yếu, không sợ thì sao trong thời đại này lại dùng đến gần 20 năm trời để cầm cố một tiếng nói?...”



Trong truyện ngụ ngôn kinh điển về sự mâu thuẫn và thách thức giữa kẻ mạnh – con mèo và người yếu – lũ chuột, có thể thấy một sự đúc kết rất rõ ràng rằng kể cả khi có thừa trí tuệ nhưng nếu thiếu khí tiết, thiếu lòng quả cảm, hi sinh thì vẫn không thể thoát được phận nô lệ. Đến việc thực hiện sáng kiến vĩ đại đeo chuông vào cổ mèo thì chuột nào cũng lảng nên từ hàng ngàn năm nay chuột vẫn là chuột.
Có lẽ những người cầm quyền (nguồn gốc) cộng sản ở Việt Nam thuộc những người nghiên cứu kĩ nhất câu truyện trên. Nhưng họ lại thuộc về bên phản diện, đương nhiên lúc họ đã cầm  quyền. Trước khi nắm quyền những người cộng sản cũng thuộc những người có khí tiết nhất trong cuộc đấu tranh chống lại ách nô lệ. Nhưng tiếc thay cái khí tiết đó ngay từ thuở ban đầu đã bị nhuốm nặng tinh thần bang hội, đảng phái, chứ không phải thứ khí tiết thuần công lí, nhân bản. Trong Đời viết văn của tôi [i]Nguyễn Công Hoan kể lại một ấn tượng mạnh về người cộng sản những năm đầu 1930:

“Nhưng một bài tường thuật một vụ án đăng trên báo làm tôi kinh ngạc và xúc động hơn hết. Đó là vụ tòa xử một anh thanh niên mà tôi không quen, nhưng có biết mặt và biết tên. Đó là anh Trịnh Đình Cửu. Hồi còn học ở  Hà Nội, ngày bốn buổi, tôi qua nhà anh, ở số 61, Hàng Đào, tôi vẫn thấy anh mặc đồ tây, quần ngắn, đứng ở hiên gác, nhìn xe điện đi qua. Anh hơn tôi độ một hai tuổi. Tôi còn biết anh là con bà Tú Mẫn. Anh Cửu gia nhập Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội mà tôi cũng rõ là Đảng Cộng sản, ngày ấy gọi tắt là ‘Két’. Anh bị bắt. Và chắc chắn là bọn mật thám không cậy được ở anh một nửa lời khai báo, nên chúng mới định đánh vào mặt tình cảm của anh. Hôm đưa anh ra tòa, chúng bắt cả bà Tú ra. Bà Tú thấy anh, cố nhiên là mặc quần áo tù, đầu cạo trọc và thân hình gầy gò, thì bà khóc. Chúng cho anh nhìn bà, và dỗ anh rằng nếu khai thì sẽ được tha. Nhưng ngờ đâu anh không nhìn mẹ, mà quay mặt đi, rồi đập vào mặt bọn quan tòa một cái tát chết điếng bằng một câu nói hết sức cứng rắn: ‘Tôi chỉ biết có Đảng’.[ii]

Nhưng từ năm 1954 đến nay những người cộng sản cầm quyền đều xử sự với những người có khí tiết, còn khí tiết bằng một chính sách, dù với nhiều biến thể khác nhau, nhất quán trước sau như một: vùi dập. Dù có là người dựng tượng đài cho ngày lên bục quyền lực của người cộng sản như Nguyễn Hữu Đang thì cũng phải lên “Cổng trời” [iii]nếu cứ nhất quyết giữ khí tiết với tự do ngôn luận. Một tài năng khiến người Âu cũng phải nể phục như Nguyễn Mạnh Tường nhưng vì có khí tiết phê phán độc tài nên rốt cuộc cũng bị “rút phép thông công”. Và Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Trần Độ… đều bị cầm cố, bức hại mỗi người mỗi khác nhưng đều có chung một phẩm chất: khí tiết bảo tồn lương tâm con người. Còn những người đứng trước “tòa án” vẫn giữ nguyên khí tiết bao giờ cũng phải nhận rất nhiều năm tù hơn so với những người khác cùng đứng. Những người cộng sản cầm quyền luôn cố cầm giữ, che giấu khí tiết của con người. Những tường thuật trên báo chí hay đưa tin về những “phiên tòa” trên TV chưa bao giờ thấy ghi lại hay phát âm thanh những lời nói trước “tòa án nhân dân” của những người như Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Túc, Tạ Phong Tần hay Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày),…

Chắc chắn những người cầm quyền cộng sản Việt Nam đã khôn hơn con mèo ngụ ngôn. Họ biết con người nô lệ không phải là một định mệnh như lũ chuột. Chính vì thế, không như mèo, họ không bao giờ thờ ơ hay thấy nhọc công, nhàm chán trong việc mua chuộc, vùi dập, triệt tiêu, hay giấu biệt khí tiết con người.
Nhưng cái dở nhất của thiếu khí tiết, vắng khí tiết chưa hẳn đã là sự sợ hãi tới mức không dám hành động, không dám đeo chuông vào cổ mèo. Mất khí tiết làm người ta không nhận ra được những điểm yếu, những nỗi sợ của cái ác.
Không yếu, không sợ thì sao trong thời đại này lại dùng đến gần 20 năm trời để cầm cố một tiếng nói? [iv]
Phạm Hồng Sơn
Nguồn: procontra.asia
[i]Nguyễn Công Hoan, Đời viết văn của tôi, Nxb Văn Học, 1971
[ii]Sách đã dẫn, trang 129-130
[iii]Tên thường gọi của một nhà tù khét tiếng trên Hà Giang của chính quyền cộng sản miền Bắc sau năm 1954.
[iv]Nhà nước Việt Nam vừa kết án ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày, sinh năm 1952) 12 năm tù giam và 5 năm quản chế vì đã có những hoạt động cổ xúy cho tự do báo chí, tự do ngôn luận, chống Trung Quốc xâm lược và không chịu cúi đầu nhận tội trước “phiên tòa công khai”ngày 24/09/2012. Ngay trước vụ án này ông Nguyễn Văn Hải đã phải thụ một án 2,5 tù giam cho cáo buộc “trốn thuế” vào năm 2008.

Dân oan, dân ức, dân nào khôn hơn? (Tô Hải)

9-2012
“...không nghe công khai thì nghe bí mật để theo dõi kịp thời bọn chúng đang chết đến đít mà vui mừng!...”


 
Ngày 13/9/2012...

Hôm qua, trao đổi với ông bạn nhà báo Lê Phú Khải, tác giả của bài “Cường quốc dân oan” được “Bà Đầm Xòe” phát tán trên mạng, mình góp ý thẳng thắn với ông ta...rằng thì là:

1- Hay nhất là ở cái phát hiện độc đáo “cường quốc” của ông! Đọc mà thấy vừa buồn...cười, vừa đau, vừa...sướng!

2- Trong đám dân oan , cùng với những nỗi oan mất ruộng, mất vườn, mất mồ mả cha ông....giá mà ông thêm cho: ít giòng về hàng triệu oan hồn của những người đã “chết oan” trên chiến trường 3 nước Đông Dương vì cái lý tưởng “giải phóng giai cấp” để “bao lợi quyền ắt qua tay mình (?)”, để xung phong đi đầu trong công cuộc tiêu diệt bọn tư bản cho Liên Xô, cho Trung Quốc... và để cả thế giới sẽ không còn biên cương,... để cả thế giới sẽ cùng nắm tay ca khúc đại đồng (!) theo đúng đường lối khùng điên của mấy chú Tây râu xồm mũi lõ mới chưa nứt mắt ranh mà đã làm cả thế giới giết nhau không gớm tay suốt gần một thế kỷ mới nhận ra, thì... cực kỳ đấy!

3- Nếu có thể, ông hãy viết thêm một bài “Siêu cường dân ...Ức” nữa vì theo tôi, cái số dân không bị oan cụ thể nhưng ức trong lòng đông hơn nhiều, nặng nề và... đắng cay nhục nhã hơn nhiều!

Nếu cứ tính sơ sơ như chủ tịt Sinh Hùng tuyên bố trong cuộc họp của các nghị sĩ ưu tú được chọn lọc (trong số 492, mới bớt một vị vì ... bị “đuổi”) nghị sĩ quốc hội thành một cái “Quốc Hội thu nhỏ” được gọi là Thường Vụ Quốc Hội thì đơn của dân oan tới hơn 2.000.000 lá! (có điều lạ là con số này không thấy báo giấy in phổ biến?!)

Và càng đơn giản hơn khi ông kết luận: tình hình “tù mù” (từ của ông Hùng) ngày càng phức tạp vì xét cho cùng thì... chẳng qua chỉ vì đền bù... “không sát giá thị trường!” (Có nghĩa là đối với ba cái anh nông dân này cứ in thật nhiều tiền ra, trả cho mỗi đơn kiện... một bao tải tiền thì... hết kiện ngay tắp lự!?)

Còn mình, khi nghe được con số đơn kiện ông tung ra “vô tư” trên VTV 1 bỗng tẩn mẩn làm bài toán lớp 2: Cứ cho mỗi đơn từ 2 đến 3 tờ giấy A4 đi thì mỗi lá đơn cái ngắn bù cái dài mỗi cái dán nối nhau ít ra cũng là 0 mét 50. Nhân lên con số tròn 2.000.000 thì số đơn cuả dân oan Việt có chiều dài là... 1.000.000 mét tức là “1.000 km oan uổng” được trình bày trên giấy tờ!

Nhưng cái số bị... ức (chỉ tính số đang còn sống dù nhiều lần lên tăng-xông mà không bị chết cho hết ức!) thì.. mênh mông bao la chẳng có cách gì mà tính cho được!

Cái số “ức nhân” như ông Lê Phú Khải và mình đây chỉ còn biết xổ ra bằng những bài viết trên mạng mà có lẽ đến lúc nhắm mắt lìa đời cũng không thể nào “xổ ức” cho hết được!

Hỏi thật mấy chú, mấy bác “cách mạng não thành”, mấy chú tướng, tá về hưu đã từng xông pha nơi chiến trận (Tớ không hỏi mấy ông tướng chưa từng biết “Đi đều !.....Bước !” thế nào!): có phải các vị đã vì “tổ chức”, vì “ quyền lợi” mà phải vỗ tay hoan hô cả “bầy sâu” đang làm ngược với những gì mà các vị đã từng đeo đưổi và vì nó mà đã từng xuýt mất mạng nơi chiến trường? ...Có lúc nào nằm vắt tay trên trán thấy lòng mình uất ức do không nói ra được một câu những điều mình nghĩ không???

-Cũng xin hỏi nhiều vị trí thức, học vị bề bề... rằng, có lúc nào quí vị thấy ức anh ách khi cái Viện Nghiên cứu Phát triển IDS (Institutes of Development Studies), nơi phản biện duy nhất, bị một ông sợ phê bình công khai nhất, ... “bức tử” hay không? Có thấy khổ tâm, ấm ức khi mấy thằng tiến sĩ dỏm ngọng níu ngọng nô lên Tivi bảo vệ “theo yêu cầu” bằng được một “chủ trương lớn” rất phản khoa học, phản nhân dân không? Có thấy “nhục lây” khi tiến sĩ gì mà mắng nhân dân “không hiểu biết nên cứ nghe báo động là lo dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc... làm hoang mang nhân dân” khi báo động xảy ra đến trên cả 15 lần, sụt nền nứt vách nhà dân quanh vùng Đập Thủy Điện Sông Tranh 2 “ không?

-Xin hỏi mấy vạn nhà báo mà một số lớn chẳng gì cũng có bằng cấp, kinh nghiệm đầy mình có thấy ức không khi người ta dạy mình từ cách dùng từ, đặt câu... cho đến cách bỏ tù đồng nghiệp của mình vì đã dám viết lên Sự Thật, không có lợi cho một nhóm lợi ích, quyền uy đầy mình nào đó???

-Và cũng xin hỏi luôn những công dân hạng xoàng chúng ta: Khi đọc phải, nghe phải những lời lẽ khẳng định một cách...cực...ngu như sau:

“Phải bảo vệ vững chắc chủ nghĩa xã hội mới giữ được độc lập chủ quyền”????? hoặc “Việt Nam không còn bất cứ băn khoăn gì khi hợp tác với Trung Quốc trên mọi lãnh vực, giải quyết với Trung Quốc trên mọi bất đồng!!!!!” hoặc... quyết đoán hơn nữa là: ”Nhân dân ta một lòng theo Đảng tiến lên...Xã Hội Chủ Nghĩa”... Nói và viết cứ tự tôn, tự tại như chẳng có ai có đầu, có tim, có óc ở cái hành tinh Việt này vậy...???

Vậy thì cái số bị ỨC hàng ngày, hàng giờ ở nước ta có phải là gấp nhiều lần số bị “oan” không?

Riêng tớ, kể từ khi nhận ra: mình đã lạc đường đi theo một cái chủ nghĩa hoang tưởng chết người để rồi đành phải chấp nhận sống hơn 60 năm trong ấm ức ... mong sao gia đình tồn tại. Đó là những năm tháng mà giết người cũng coi như một hành động đấu tranh giai cấp, (cải cách ruộng đất) làm dăm bài hát tuyên truyền ca ngợi “tiến lên tiêu diệt quân thù” hoặc ngợi ca ông Stalin, bác Mao, bác Hồ... cũng nói vống lên là “sáng tác” (sic!)! Xấu hổ thật! Nhìn những bạn bè, đông nghiệp mình, ”trở về mái nhà xưa” để được thực sự làm văn nghệ hoặc một số bị vào tù, đi “cải tạo” vì đã viết theo con đường Chân, Thiện, Mỹ vốn có của văn học nghệ thuật mà đành phải... câm miệng, v v... thì chính cái kho “ức” (mà tiếng Tàu gọi là.... “bất mãn”) trong mình, đã nhờ có Internet mà hơn 5 năm qua, được dịp bung ra cho vơi đi hàng núi “Ức” trong người!

Và mình tin rằng: Sống càng lâu trong cái chế độ “Không theo tao là chống tao” này, hàng triệu triệu nỗi uất ức sẽ có dịp nở thành văn, thành thơ, thành nhạc và cả thành... giông bão quét sạch mọi rác rến trên đất nước Việt Nam ta để cho nhân dân ta được sống ...thôi thì bằng 1/10 nhân dân Myanmar hôm nay cũng được! Ức thật! Nhục thật!

Còn những người vừa oan vừa ức thì... khỏi nói! Nhất là những người đã qua đời với những tội danh “phản động”, “gián điệp”, “âm mưu lật đổ”, “xét lại”, “chống Đảng” như Nguyến Hữu Đang, Trần Thiếu Bảo, bố con cụ Vũ Đình Huỳnh, Trần Độ,... thì lịch sử với lớp trẻ Việt sau này chắc sẽ có những trang dành riêng để phục hồi danh dự, ghi rõ về những chuyện oan nỗi ức mà họ đã phải nuốt vào lòng ở một thời nước Việt mình cực kỳ đen tối!

LPK ta ngồi nghe gật gù có vẻ như sắp cho ra một bài “Siêu Cường dân ỨC” hoặc “Nước nào nhiều người bất mãn nhất?” hoặc... đại loại như thế!...

Ngày 14 tháng 9/2012
Ba cái chấm chấm trong công văn 7169

Bài đã post cho kịp thời hôm 13/9 tuần trước, nay có sửa chữa, bổ xung và post lại

Chẳng hiểu có phải để “giáng trả” 2 bản kiến nghị HRS.484 và HR 1410 của Hạ nghị viện Mỹ lên án chuyện vi phạm nhân quyền của Chính Phủ Việt Nam ngày 11/9/2012 không chứ công văn số 7169 hỏa tốc của ông Dũng hạ lệnh các cơ quan chức năng xung trận diệt trừ bọn blogger bôi nhọ cá nhân ông thì..., ai không biết chứ tớ thì cho là: có mục đích nói cho lũ thượng, hạ nghị sĩ “thiếu thông tin” của nước Mỹ chúng mày biết “Nhân quyền, nhân lực cái... ấy của tao đây này!”. Nó được tung ra đúng thời điểm, (đêm 12/9) sau đúng một ngày 2 bản nghị quyết kia được phổ biến trên toàn thế giới! Nó phản ảnh hoàn toàn đúng tính cách và trình độ hiểu biết của người ra cái lệnh làm cả thế giới phải đưa tin và bình luận ngay sáng 13/9 về cái sự không thể ngờ xảy ra giữa thời đại cách mạng thông tin của thế kỷ thứ XXI này! Nó ngang nhiên xé bỏ mọi điều khoản trong quy ước về nhân quyền mà chính các vị tiền nhiệm của ông Dũng đã thò tay ký... liều! Đã thế lại đang còn trâng tráo vận động một chân thường trực trong Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc năm 2014 nữa thì... quả là kỳ quan thứ 000 của thế giới về các chính phủ đang tồn tại trên trái đất!!

Chỉ một sáng thứ ba tớ đã phải đọc qua đủ loại bài phê phán, thậm chí chửi bới, phẫn nộ trước “cái lệnh tiêu diệt các blog nói xấu ông (tự coi cá nhân mình là “đảng và nhà nước”) bởi những cây viết có tên tuổi, có địa chỉ, có số điện thoại rõ ràng chẳng phải ẩn danh, nấp tiếng gì xất! Có nhiều bài mang những cái tít cực “xốc” như “Ngày tận số của ông ta đã đến!” hoặc “Chặn Internet là công việc ngu xuẩn”... Một số blogger dù không bị nêu tên cụ thể cũng có bài viết thách thức sự nổi giận của ông Dũng”, ...một số blog khác bỗng dưng đua nhau ra đời...

Số người lâu nay tránh đọc những trang mạng có tính chính trị, chính em bỗng tăng vọt... đến không ngờ. Từ những con số vạn bỗng thành triệu, chục triệu chỉ trong có vài ngày! ... Còn trên thế giới thì... lịch sự và dễ nghe nhất, có lẽ là của Lucie Marillon của tổ chức “Phóng viên không biên giới”: Chúng tôi mong nhà nước VN dồn công sức nhiều hơn để xử lý các quan chức tham nhũng thay vì là tìm cách bắt bớ hay đe dọa những người tố cáo, lên án tiêu cực trong xã hội...”.

Và không ít ý kiến cho là do muốn sớm trả thù, không để tai hại như vụ Cù Huy Hà Vũ nên ông đã hồ đồ, xử lý cá nhân, vội vàng trong lúc các vị quan to nhất, nhì nước khác đang vắng mặt hoặc đi chỉ đạo phê và tự phê ở các địa phương hoặc đi công cán nước ngoài!?

Kết quả cho đến hôm nay (21/9/2012), đã hơn một tuần CV 7169 ra đời thì tình hình “chiến dịch hỏa tốc” ra sao?

-Không nột trang mạng có tên cụ thể cũng như “chấm chấm chấm” nào bị tướng nào, hay tướng Hải Triều dùng "biện pháp nghiệp vụ" đánh xập cả!

-Không những thế chính các cơ quan chức năng mà thủ tướng hạ lệnh hình như cũng... ngơ ngác. Theo một số tin trên mạng thì... họ đang chờ công văn... “hướng dẫn” vì... không biết nổ súng vào đâu? Mục tiêu chỗ nào? Nhất là cái bọn “chấm chấm chấm”!

-Riêng về cái chuyện giáo dục cán bộ, công nhân viên không được đọc cái này cái nọ thì khối vị cấp ủy đã lắc đầu: “Làm sao cấm họ làm những gì khi họ đã ở trong buồng ngủ nhà họ!”

-Với các nhà báo của đảng-nhà nước, 7169 lại ra lệnh “phải cung cấp thông tin chính xác và kịp thời” có nghĩa là lâu nay các anh ăn lương của Tôi mà cung cấp tin quá chậm chạp và không chính xác (mới chỉ được có từ 50 đến 70 % là chính xác theo Q.Đ.N.D – tức là mới giấu được tin không có lợi cho tôi có 30% thì đúng là không “kịp thời” và không “chính xác” thật !!!) thì... nghe nói đã có một số gác bút về sống với cờ-lốc! (sau TDN, lần này là PT)

Vì sao mới họp ban cán sự Đảng chính phủ được
có một buổi tối, ông to nhất chính phủ đã biến sang Tàu
-Cùng với việc 7169, cho tới nay đã bị vô hiệu hóa, giữa lúc Ban cán Sự Đảng Chính Phủ tiến hành kiểm điểm, anh Dũng lại bỏ họp lên đường sang Tàu dự hội chợ là phụ còn gặp Tập Cận Bình để tuyên bố y hệt anh Sang anh Trọng là chính... thì mọi dư luận bàn tán trên mạng chỉ trong có một ngày đã tràn ngập những phân tích đúng sát sườn có tới 8-90%! Ví dụ:

-“Hình ảnh một anh Dũng thân phương Tây đã nhanh chóng tắt ngóm”...hoặc:

-“Những lời tuyên bố của anh Dũng cốt để chứng tỏ “Bộ chính Trị chúng tôi là một khối đoàn kết” vững chắc... Không có chuyện đấu đá nội bộ gì như dư luận trong và ngoài nước lâu nay cứ bàn ra tán vào đâu... Ít bữa nữa nếu có thấy “ai ngồi đâu vẫn cứ ngồi đấy đấy“ thì đừng có ngạc nhiên!

Đại diện Bộ chính Trị ở thành phố HCM, địa phương nổi tiếng nhất nước với vụ Huỳnh ngọc Sĩ, là ông Lê Thanh Hải còn công khai tuyên bố sau những ngày phê và tự phê là: “Thành phố Hồ Chí Minh không xảy ra vụ tham nhũng nào nghiêm trọng!” (sic!) thì quả là gần 90 triệu dân Việt đúng là đã bị đối xử như những con bò... mặc tình người ta muốn dắt mũi đi đâu thì dắt, muốn nói gì cũng cấm... cãi thật!

Trở lại với cái thằng “hỏa tốc 7169” ....

Mình bỗng nhớ lại một mẩu đời cách đây đã cả 60, 70 năm...

1-Vào khoảng những năm 1942-1945, ông già mình sợ Tớ lơ là học hành đã ra cái lệnh: Cấm không được xem truyện trinh thám của A. C. Doyle và Maurice Leblanc... Kết quả là chỉ trong một tháng có bao nhiêu tác phẩm của hai tác giả này trong thư viện mình đều “ngốn” sạch!

Vừa đọc bí mật vừa buồn cười cho bố mình: Làm sao kiểm soát nổi cái thằng mê truyện “ngoài luồng” như mình chứ mà cứ cấm!

2-Cách đây đúng 62 năm, khi bọn quân phiệt Nhật lật quân Pháp rồi, chúng đã ngang nhiên ra lệnh cho tất cả những ai có radio (thời ấy là hiện đạị nhất) phải đúng...ngày...giờ....đến ....để Sở hiến binh Nhật cắt hết các sóng ngắn nhưng chúng không thể ngờ được là nối lại SW chỉ là việc mà nếu muốn thì đều có thể nhờ những chuyên gia a-ma-tơ nối lại trong 5 phút và không nghe công khai thì nghe bí mật để theo dõi kịp thời bọn chúng đang chết đến đít mà vui mừng!

Vì thế cái ba chấm sau những trang blog có tên rõ ràng cần phải “nghiêm trị” cho đến hôm nay bà xã tớ đã đoán trước: Có lẽ ba chấm đó chỉ là lời cảnh cáo chung chung thôi! Sức mấy mà bắt cho hết!... cũng có cái lý của nó thật! Mà xét cho cùng nếu có bị bắt thì có khi được vinh danh là người bị bắt già nhất nước đã chết ở trên Đồn do mỗi ngày không uống đủ 12 viên thuốc do Bác sĩ kê toa chứ không phải đã tự tử do ...hối hận!

Ngày 15/3/2012

Tiếng Việt lai tiếng Tàu, nên vui hay buồn?

Cuối thập kỷ 50 cuả thế kỷ trước, mình có dịp sinh hoạt cùng liên chi bộ Phòng Văn Nghệ Quân Đội số 4 Lý Nam Đế với một dịch sĩ tiếng Tàu vào loại cự phách. Tên anh là Doãn Trung ...

Trong một buổi thuyết trình về cái thứ tiếng chỉ một mình anh biết mà chẳng ai muốn học cả vì nó quá rắc rối, anh đứng lên, cầm miếng phấn viết lên bảng mấy dòng chữ Tàu rồi đọc to lên. Mọi người ngớ ra chẳng hiểu gì. Anh tiếp tục nói: “Đấy là tớ phát âm theo tiếng Tàu. Còn bây giờ là tiếng Việt: Việt Nam Dân Chủ Công Hòa - Độc Lập - Tự Do Hạnh Phúc! Văn nghệ sĩ Việt quyết tâm triệt để nghiên cứu ngôn ngữ Trung Quốc!”... Rồi anh giải thích: đọc thì là hai nhưng chữ chỉ có một! Cũng vì thế mà người Nhật có thể bút đàm với dân Tàu nếu viết ra bằng chữ Hán! Việt Nam trong thế kỷ thứ XXI sẽ dùng quá nửa tiếng Tàu! Đọc khác nhau nhưng nếu viết bằng chữ Hán thì chỉ là một! Học thêm tiếng Tàu là có thể bút đàm, với ngoài người Tàu ra là với người Nhật, người Cao Ly ...,đấy!

Mình nhớ lại: Lúc ấy khối cái mặt như Nguyễn Khải, Vũ Trọng Hối, Tạ Hữu Thiện, Nguyễn ngọc Tự... và cả Chính Hữu nữa đều ngớ ra. Trong lúc tranh luận, mình đã có ý kiến khá bi quan, đại khái hình như là...: Gần trăm năm đô hộ giặc Tây mà tiếng Việt không bị “moa-toa”(moi-toi), “sà-phòng”(savon), ”ô-tô”(auto), “mẹc xà-lù” (merde! salaud!) thôn tính nhưng với cái hiểm họa... “ngọt ngào” này thì khó đấy! Tránh dùng tiếng Tây thì lại rơi vào tiếng Tàu thôi! Ngay trong ngành chuyên môn âm nhạc của tớ, Harmonie lại bị thay bởi “hòa thanh”; composition lại thay bởi... “tác khúc”; “orchestration” lại bị thay bằng “phối khí”!!! Các nghành khoa học khác, Toán, Lý, Hóa, đặc biệt là chính trị thì chữ nghĩa Trung Quốc đều chiếm tỷ lệ ngày càng nhiều!
Vấn đề “xâm lược bằng ngôn ngữ” xem chừng khó chống cự và cái ngày mà các cụ ta ở thế kỷ trước sống lại chẳng hiểu con cháu nó nói tiếng gì xem ra không còn xa gì với chiều dài lịch sử một đất nước!

Vô tình vào mạng, mình đọc được một bài của một vị tiến sĩ Việt kiều, vạch ra sự xuống cấp đến báo động của “tiếng Việt hiện đại” sau những ngày trở lại cố hương. Bài viết khá công phu, nhiều dẫn chứng đọc lên phát ngượng cho dân mình vì cái sự tự mình bôi xấu nền ngôn ngữ của cha ông bằng những thứ “sáng tạo” vô nghĩa, vô văn hóa, đôi khi rất lưu manh, đầu đường xó chợ... không thể chối cãi...

Tuy nhiên, ông không phát hiện ra cái nguy cơ mà ông bạn Doãn Trung của mình đã “dọa” bọn mình cả trên 50 năm trước! ”. Sự nguy cơ đồng hóa tiếng Việt với tiêng Tàu, ít nhất là trên tiếng nói!

Bất giác, mình vớ một tờ báo bà xã sắp mang gói bánh mì xem sao... Thì đây: “Tại Thượng Hải, Trùng Khánh, Côn Minh, Nam Kinh, Tây An, hơn 60.000 người biểu tình chống Nhật....” hoặc “..Tân Hoa xã, Bộ Nông Nghiệp Trung Quốc đã yêu cầu các vùng duyên hải chuẩn bị đội tàu để bảo vệ ngư dân và làm nhiệm vụ quản hạt trên biển....” thì rõ ràng: Tiếng Ta thì ít tiếng Tàu thì nhiều gấp bội! Chả trách có người đã báo trên FB là công dân Tàu đang làm ăn sinh sống, lấy vợ đẻ con trên đất Ta dạo này chịu khó vào các quán Internet để đọc “báo điện tử Ta” viết bằng tiếng Tàu!” mà chẳng cần phải biết nói tiếng Việt!

Nằm ngẫm nghĩ về cái chuyện tiếng Ta ngày càng bị tiếng Tàu lấn lướt... mình bỗng nhớ về những thời xa xưa khi mình mới làm quen với những tiếng Tàu đầu tiên chưa hề biết đến bao giờ như: “Độc Lập”- “Tự Do”, “Hạnh Phúc”-“Tuyên ngôn” -”Phản đế” - “Phản phong”, “Đoàn Kết, Đại Đoàn Kết”, ”Thi Đua”, “Phê, Tự phê” - “Kháng Chiến Trường Kỳ”-“Cải Cách Ruông Đất”-“Đấu tố”-”Chỉnh Phong”-“Chỉnh Đảng”-”Cải tạo tư tưởng”-“Đấu tranh giai cấp” ...suốt ngày được léo nhéo trên loa phường, loa xóm, in để phổ biến cả triệu triệu lần cả trẻ con lẫn người lớn do học tập rồi trở thành tiếng mẹ đẻ... lúc nào không biết!

Cho đến gần đây, mình còn phát hiện thêm cái “lợi hại” ít ai để ý khi người ta cố tình dùng tiếng Tàu trộn lẫn tiếng Ta để:

1 -Người nghe, người đọc chẳng hiểu gì thì... càng tốt! Cụ thể là các báo cáo chính trị, kinh tế... đọc đến vỡ cả đầu vẫn không hiểu nổi các thứ vĩ mô, vi mô, những phương hướng tất yếu, khách quan, biện chứng, đột phá của mấy ông ấy là cái gì để rồi đành cho qua cho xong chuyện!

2-Trốn tránh những gì phải cụ thể hóa băng những từ Tàu “siêu trừu tượng”! Ví dụ Chúng ta đã có những tiến bộ.... “nhất định” (?) hoặc “tình hình tội phạm càng ngày càng trở nên.. “phúc tạp”(?)...

3 -Dùng tiếng Tàu với ý nghĩa hoàn toàn vu vơ thậm chí ngược nghĩa để ai muốn hiểu thế nào thì hiểu, muốn làm nào thì làm! Ví dụ: “Phiên tòa sẽ được xử “công khai”... có nghĩa là công khai với những người có... “giấy mời”,  “giá xăng qua 4 lần “điều chỉnh” có nghĩa là 4 lần... “tăng giá”! Hoặc “Theo điều... của Hiến pháp thì công dân được quyền tự do ngôn luận, được phếp tự do biểu tình, tự do xuất bản báo chí, tự do cư trú... nhưng... theo “luật pháp quy định”! Nghĩa là:
Người ta cố tình hiểu vai trò của Luật Pháp “cao” như thế để sẵn sàng ra những điều luật... ngồi xổm lên Hiến Pháp!

Tệ hại hơn là: tất cả ai chống Tàu xâm lược đều bị khoác cho cái bảng “tù hình sự” hoặc những ai không đồng ý với nhà cầm quyền đều bị coi là “Lực lượng thù địch!”. Toàn những tiếng Tàu mà thời tớ đi học cũng như thời nhắm mắt đi theo “cách mạng mùa thu” chưa từng nghe thấy bao giờ...

Còn hàng ngàn vạn sự vận dụng cái tiếng Tàu tùy tiện của các nhóm lợi ích đang “phun” ra để làm... rối trí người đọc, nhằm bảo vệ đến cùng cái “lý”, cái “lợi” và cái “quyền” của họ!

Ai biết gì thêm về cái trò chơi chữ vụng về, vớ vẩn, vu vơ, vờ vịt, vá víu... này... xin bổ xung thêm để báo động cho các con, cháu: cảnh giác trước một nguy cơ... “đồng hóa ngôn ngữ Hán-Việt” đang ngày càng một diễn tiến rất “ngọt ngào” một cách khá.... “phức tạp” ngay trên đất Việt mình!
Tô Hải
Nguồn: to-hai.blogspot.be