Thursday, 5 January 2012

2012 Thặng dư mậu dịch TQ giảm

5 tháng 1, 2012
Trung Quốc đạt mức thặng dư kỷ lục là 295 tỷ đôla vào năm 2008.


Thặng dư thương mại của Trung Quốc đã thu hẹp trong năm thứ ba liên tiếp trong bối cảnh nhu cầu cho các sản phẩm của Trung Quốc giảm tại Hoa Kỳ và châu Âu.
Bộ trưởng Thương mại Trần Đức Minh cho biết thặng dư vào khoảng 160 tỷ đôla vào năm 2011.
Vào năm 2008, Trung Quốc đạt mức thặng dư kỷ lục là 295 tỷ đôla.

Trung Quốc cảnh báo rằng tăng trưởng xuất khẩu sẽ chịu áp lực nhiều hơn trong năm nay do các vấn đề kinh tế tại châu Âu và Hoa Kỳ vẫn tồn tại.

Bắc Kinh cũng đã và đang cố gắng để thúc đẩy nhu cầu trong nước.
Connie Bolland, kinh tế gia trưởng tại Economic Research Analysis nói rằng theo dự kiến thặng dư thương mại của Trung Quốc ​​sẽ giảm xuống còn 100 tỷ đôla trong năm 2012.

"Trung Quốc sẽ phải có những cách khác để thúc đẩy nhu cầu trong nước để bù đắp cho sự mất mát trong thặng dư mậu dịch dự kiến ​​trong những năm tới" bà Bolland nói.

Bắc Kinh đang lo ngăn chặn suy thoái mạnh trong nền kinh tế nhưng đồng thời muốn tránh châm lại ngọn lửa lạm phát, vốn đạt mức cao trong ba năm ở ngưỡng 6,5% vào tháng Bảy nhưng đã chậm lại kể từ lúc đó.

Trong một nỗ lực để thúc đẩy tăng trưởng và khắc phục bất ổn kinh tế tại châu Âu và Hoa Kỳ, nhà chức trách giảm số tiền các ngân hàng phải dự trữ lần đầu tiên trong ba năm vào tháng 12.
Trung Quốc sẽ công bố số liệu mậu dịch chi tiết hơn vào tuần tới.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2012/01/120105_china_surplus_narrowed.shtml

2012: Bàn cờ chính trị thế giới mới

Năm 2012 này sẽ đánh dấu nhiều sự thay đổi quan trọng trên thế giới, trong đó, quan trọng nhất là sự thay đổi của bàn cờ chính trị toàn cầu.
Trước, từ đầu thế kỷ 20, và đặc biệt, từ 1945, suốt thời chiến tranh lạnh (1945-1990), trung tâm của bàn cờ chính trị thế giới là châu Âu. Lúc ấy, mâu thuẫn chính trị chính của thế giới là mâu thuẫn giữa khối tư bản chủ nghĩa, đứng đầu là Mỹ, và khối xã hội chủ nghĩa, đứng đầu là Liên Xô. Tuy có lúc, điểm nóng của cuộc chiến tranh lạnh ấy là Việt Nam, nhưng sân khấu chính trị vẫn thuộc về Mỹ và Âu châu. Giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh lạnh, qua Kế hoạch Marshall, chính phủ Mỹ đã đổ ra 18 tỉ đô-la để giúp 16 quốc gia Âu châu phát triển cơ sở kinh tế, xã hội và kỹ thuật để có thể đương đầu với Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa. Từ đó, quan hệ với châu Âu trở thành cột xương sống trong mọi chính sách đối ngoại của Mỹ. Tất cả những đồng minh chiến lược quan trọng nhất của họ đều ở châu Âu. Lực lượng quân sự quan trọng nhất của họ nằm ở châu Âu. Kho vũ khí nguyên tử lớn nhất ở ngoài Mỹ cũng nằm ở châu Âu. Người ta đo lường thời tiết chính trị thế giới qua từng cơn ho và từng cơn sổ mũi ở châu Âu. Chứ không phải ở Việt Nam, nơi có lúc có đến nửa triệu quân lính Mỹ và đồng minh tham chiến.

Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, khối xã hội chủ nghĩa sụp đổ, thế giới lại đối diện với một nguy cơ mới: nguy cơ khủng bố toàn cầu, chủ yếu xuất phát từ các lực lượng Hồi giáo cực đoan ở Trung Đông. Thế là Trung Đông biến thành trung tâm của bàn cờ chính trị thế giới. Mỹ đổ quân vào đánh Afghanistan và Iraq, mở đầu cho hai cuộc chiến tranh dài đằng đẵng kể từ sau chiến tranh Việt Nam. Quan hệ giữa Israel và một số quốc gia láng giềng có lúc sôi lên sùng sục. Súng ống đạn dược được đổ vào Trung Đông. Tiền bạc cũng đổ vào Trung Đông. Mọi con mắt đều tập trung vào Trung Đông. Mỹ không còn khả năng để giải quyết bất cứ một mâu thuẫn nào khác ngoài hai cuộc chiến họ đang tiến hành.
Cuối cùng, năm 2011, chiến tranh ở Iraq kết thúc. Chưa ai biết sau này số phận của Iraq sẽ ra sao, nhưng, về phía Mỹ, ít nhất cuộc chiến tranh kéo suốt tám năm của họ đã khép lại. Saddam Hussein bị bắt và bị treo cổ. Iraq có chính phủ mới và có vẻ như có thể tự đứng vững được. Trong khi đó, chiến tranh ở Afghanistan vẫn tiếp tục. Nhưng Mỹ cũng đang cố gắng giảm dần các gánh nặng của họ. Đó là chưa kể sau cái chết của Osama bin Laden (ngày 2 tháng 5 năm 2011), Mỹ có thể có lý do để rút dần ra khỏi một cuộc chiến mà càng ngày chiến thắng càng trở nên mù mịt.

Thoát ra khỏi hai cuộc chiến tranh ở Trung Đông, Mỹ bắt đầu trở về thực tế với những mâu thuẫn mới nảy sinh từ sự xuất hiện của một siêu cường mới: Trung Quốc. Liên tục trong nhiều tháng cuối năm 2011, giới lãnh đạo Mỹ, từ Tổng thống đến Bộ trưởng Ngoại giao đều tuyên bố: Mỹ sẽ trở lại châu Á. Và sẽ ở lại châu Á.
Châu Á, lần đầu tiên trong lịch sử thế giới thời hiện đại, trở thành trung tâm của bàn cờ chính trị. Thế cờ này đã manh nha từ cuối 2011 và chắc chắn sẽ là hiện thực vào năm 2012.
Đó là điều không thể tránh được. Trước hết là về phương diện kinh tế. Trong khi kinh tế Mỹ vẫn ngổn ngang đầy những khó khăn, kinh tế châu Âu ngập chìm trong khủng hoảng không biết lúc nào mới thoát, kinh tế của phần lớn các nước Á châu vẫn tiếp tục phát triển, trung bình hơn 5% trong suốt ba mươi năm qua. Dự đoán của Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) vào tháng 9 năm 2011 cho biết đà phát triển ở Á châu, không kể Nhật Bản, trong năm nay sẽ vào khoảng 7.5%. Theo cái đà này, vào năm 2050, tức chưa tới 40 năm nữa, tổng sản phẩm nội địa (GDP)  ở châu Á sẽ tăng từ 30 ngàn tỉ đô-la hiện nay lên đến khoảng 230 ngàn tỉ đô-la  ($234 trillion), chiếm hơn một nửa tổng thu nhập nội địa trên toàn thế giới.

Gắn liền với kinh tế là con người. Cũng theo dự đoán, năm 2050 trên thế giới sẽ có khoảng 8 tỉ người, trong đó có 5 tỉ sống ở châu Á.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều học giả gọi thế kỷ 21 là “thế kỷ Á châu”. Cách đây hơn 10 năm, vào buổi rạng đông của thế kỷ 21, nói thế, nhiều người còn thấy nghi hoặc. Bây giờ thì chuyện đã thành hiển nhiên. Không thể nào khác được.
Ở châu Á, phát triển với tốc độ nhanh nhất là Trung Quốc. Không những nhanh mà còn khá liên tục. Các cuộc khủng hoảng kinh tế, từ kinh tế Á châu đến kinh tế toàn cầu hầu như không ảnh hưởng gì mấy đến sự phát triển của Trung Quốc. Nhiều người đã nói đến những nguy cơ rình rập bên trong nền kinh tế Trung Quốc, từ việc xây dựng, nhất là nhà cửa quá nhiều và quá nhanh, đến việc duy trì trị giá đồng nguyên quá thấp, khoảng cách chênh lệch càng lúc càng lớn giữa người giàu và người nghèo cũng như giữa thành thị và nông thôn, nạn tham nhũng cũng như bộ máy hành chính quan liêu, v.v… sẽ dẫn Trung Quốc đến khủng hoảng. Tuy nhiên, đó chỉ là những sự tiên đoán. Lịch sử không phải lúc nào cũng đi đúng quy luật.
Nếu đà phát triển này cứ tiếp tục thì không bao lâu nữa kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Mỹ, trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Cách đây vài ba chục năm, một số người cũng đã tiên đoán kinh tế Nhật sẽ qua mặt Mỹ. Cuối cùng, điều đó không thành sự thật. Tuy nhiên, điều tôi muốn nhấn mạnh là: ở thời điểm ấy, không mấy người xem sự phát triển của Nhật là một đe dọa lớn. Lý do: Nhật, dù sao cũng là một đồng minh thân cận của Mỹ và Tây phương. Kể từ sau đệ nhị thế chiến, Nhật hầu như từ bỏ hẳn mọi tham vọng chính trị trên sân khấu thế giới. Không có quốc gia nào, kể cả những nước vốn là nạn nhân của Nhật trong thập niên 1940, lo ngại về sự bành trướng của Nhật.

Bây giờ, với Trung Quốc thì khác.
Khác về ý thức hệ. Khác về thể chế chính trị. Và đặc biệt, khác về tham vọng. Trước, Nhật Bản chỉ muốn cạnh tranh với Mỹ về kinh tế; còn về quân sự và chính trị thì vẫn tiếp tục nằm trong quỹ đạo của Mỹ. Bây giờ Trung Quốc không hề giấu giếm tham vọng cạnh tranh với Mỹ về mọi phương diện. Mà không những với Mỹ. Với các nước láng giềng ở châu Á, Trung Quốc cũng sẵn sàng giơ nanh vuốt ra đe dọa. Trong cuộc hội nghị của East Asian Cooperation ở Bali cách đây mấy tháng, 15 trong tổng số 18 nước hội viên thẳng thắn tuyên bố là họ lo lắng trước cách hành xử của Trung Quốc ở Nam Hải.

Các nước Đông Á lo lắng. Mỹ cũng không thể không lo lắng.
Phản ứng trước sự lo lắng ấy là một thế trận mới bắt đầu được manh nha từ năm 2011 và sẽ triển khai dần dần trong năm 2012 này với sự hình thành của các khối liên minh mới.
Thứ nhất là liên minh giữa Mỹ, Úc và Ấn Độ với việc chính phủ Úc đồng ý cho lính Mỹ đến tập trận và đồn trú trên lãnh thổ Úc cùng lúc với việc bãi bỏ lên cấm xuất cảng uranium sang Ấn Độ vốn có hiệu lực từ lúc Ấn Độ, bất chấp lệnh cấm của Liên Hiệp Quốc, bắt đầu phát triển vũ khí hạt nhân.

Thứ hai là liên minh quân sự giữa Mỹ, Ấn Độ và Nhật Bản. Trước, quan hệ giữa Nhật và Ấn Độ khá lạnh lẽo. Bây giờ, hai nước đã bắt đầu bàn đến việc hợp tác về an ninh trên biển, hơn nữa, còn dự định tập trận chung lần đầu tiên vào năm 2012. Ngoài ra, hai nước cũng sẽ tổ chức các cuộc Đối thoại Chính sách Quốc phòng (Japan-India Defense Policy Dialogue) trong năm nay.
Tất cả những liên minh chiến lược mới ấy đều nhắm vào một mục tiêu chính: Trung Quốc.
Với tư cách là người Việt Nam, điều đáng cho chúng ta lo nghĩ nhất là điểm này: Khi châu Á biến thành trung tâm của bàn cờ chính trị mới, không chừng một lúc nào đó, Việt Nam sẽ trở thành một điểm nóng trên bàn cờ ấy. Nơi bùng nổ của các mâu thuẫn chết người trên thế giới.
Như những gì đã xảy ra trong thời chiến tranh lạnh.
.

Wednesday, 4 January 2012

Cựu lãnh đạo nói về chỉnh đốn Đảng

thứ tư, 4 tháng 1, 2012
Phiên bế mạc Hội nghị trung ương 4
Đây không phải lần đầu tiên Đảng Cộng sản kêu gọi chỉnh đốn nội bộ

Cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng đang gây chú ý, với nhiều nhận định cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang cố gắng chữa bệnh từ bên trong nội bộ.

Hội nghị lần thứ tư của Ban chấp hành trung ương Đảng kết thúc vào ngày cuối cùng của năm 2011 đã ra nghị quyết về ba vấn đề cấp bách cần làm ngay.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu rằng đây là vấn đề mang tính ‘sống còn’ đối với Đảng.
Theo đó, vấn đề cấp bách trọng tâm là “đẩy lùi tình trạng suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống trong các cán bộ, đảng viên”.
Thật ra, “xây dựng chỉnh đốn Đảng” là chủ đề thường xuyên được nghe thấy ở Việt Nam, ít nhất là trong vòng 13 năm qua, tức là qua bốn nhiệm kỳ của Ban chấp hành trung ương, từ khóa 8 cho đến nay là khóa 11.
Tháng Hai năm 1999, Trung ương Đảng khóa 8 ra nghị quyết về “một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”, đưa vấn đề chỉnh đốn Đảng thành trọng tâm trong sinh hoạt chính trị của Đảng.
Ba tháng sau đó, Tổng bí thư lúc đó là ông Lê Khả Phiêu phát động “Cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng” trong toàn Đảng.
Như vậy đã trải qua 13 năm, Đảng cộng sản Việt Nam dường như quay về điểm xuất phát khi một lần nữa lại phát động phong trào này.
Một số nhân vật có tiếng trong hàng ngũ Đảng đã công khai lên tiếng, tuy vẫn trong khuôn khổ báo chí nhà nước, cổ vũ cho việc chỉnh đốn Đảng.

Chất vấn và tín nhiệm

Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu thể hiện tâm huyết chỉnh đốn Đảng của ông trong bài viết ‘Muốn Đảng mạnh phải loại bỏ chủ nghĩa cá nhân’ đăng trên báo Quân đội nhân dân.
"Chúng ta làm không đến nơi, đến chốn hoặc là không chịu làm, hoặc nói một đường, làm một nẻo."
Lê Khả Phiêu
Ông cho biết là được phép của Bộ chính trị, ông đã trao đổi trực tiếp “khá kỹ” với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về nghị quyết ba vấn đề cấp bách trước khi Hội nghị trung ương 4 diễn ra.
Về lý do tại sao Bộ chính trị và Ban bí thư lại đặt vấn đề cấp bách với việc chỉnh đốn Đảng, ông Phiêu cho rằng đó là do “tình hình phát triển mạnh mẽ của thế giới và trong nước đòi hỏi Đảng ta phải đổi mới” và quan trọng hơn là “Đảng ta đang tồn tai không ít hạn chế, yếu kém”.
Nếu không chỉnh đốn được, thì Đảng sẽ “đánh mất lòng tin của nhân dân” và “không thể đảm đương được vai trò lãnh đạo đất nước”.

Ông thừa nhận đến nay Đảng vẫn “làm chưa triệt để”.
Chúng ta làm không đến nơi, đến chốn hoặc là không chịu làm, hoặc nói một đường, làm một nẻo,” ông viết.
Tôi nói ví dụ, ai cũng hiểu, nguyên tắc tổ chức của Đảng là không cho phép một người có quyền quyết định bất kỳ việc gì. Nhưng thực tế thì lại có chuyện này,” ông nêu vấn đề tuy không dẫn chứng sâu hơn.
Nguyên nhân sâu xa nhất chính là chúng ta đã không đấu tranh triệt để với chủ nghĩa cá nhân,” ông viết.
Ông Phiêu đề nghị Ban chấp hành trung ương thực hiện chất vấn và lấy phiếu tín nhiệm hàng năm “từ Tổng bí thư đến các đồng chí ủy viên Bộ Chính trị”.

‘Phải chỉnh đốn cấp cao’

Còn ông Vũ Khoan, nguyên bí thư trung ương Đảng, nguyên Phó Thủ tướng, trong bài viết ‘Hãy thành thực đấu tranh với sai trái’ cũng nhìn nhận lòng tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước đã giảm sút.
Nhớ lại cuối những năm 80, đầu những năm 90 thế kỷ trước, hàng loạt Đảng cộng sản và công nhân ở Liên Xô - Đông Âu đã mất quyền lãnh đạo, một phần quan trọng cũng là do để mất lòng tin và sự ủng hộ của nhân dân,” ông cảnh báo.
Các ủy viên trung ương Đảng trong hội nghị 4
Nhiều đảng viên than phiền chỉnh đốn không thực hiện ở cấp cao
Nguyên nhân, theo ông, là “nói không đi đôi với làm, trên bục thì rao giảng đủ điều, đòi hỏi ở đảng viên, quần chúng đủ thứ nhưng bản thân lại hành động ngược lại”.

Ông Nguyễn Đình Hương, nguyên ủy viên trung ương, đề xuất phải “làm rõ trách nhiệm người đứng đầu” trong bài viết cùng tên vì ông cho rằng Đảng suy thoái là do ở công tác dùng người.
Cán bộ đứng đầu không gương mẫu thì cán bộ cấp dưới quyền dễ hư hỏng, người đứng đầu đã nhận của biếu xén thì giáo dục cho cán bộ dưới quyền sao được,” ông than phiền.
Nếu cứ để một cơ chế mà chả ai chịu trách nhiệm, cơ quan, đơn vị xảy ra sai phạm nghiêm trọng, cán bộ quản lý cấp trên trực tiếp không ai bị xử lý trách nhiệm, thậm chí còn được đề bạt lên chức, lên lương, như vậy thì không bao giờ ngăn chặn được tình hình suy thoái trong bộ máy nhà nước,” ông Hương phân tích.

‘Độc đảng không suy thoái’

Ý kiến của ông Hương cũng được Trung tướng TS Nguyễn Ngọc Hồi, tổng biên tập tạp chí Quốc phòng toàn dân, chia sẻ trong bài viết “Gương mẫu của người đứng đầu là việc cần làm ngay”.
Người đứng đầu không có tật thì mới giữ được kỷ cương, kỷ luật; cấp dưới không thể lộng hành, tự tung, tự tác,” ông viết. “Ngược lại, mọi lời giáo huấn của người đứng đầu sẽ trở nên vô ích, nếu bản thân anh không gương mẫu”.
Trong bài viết ‘Báo hiệu Đảng ta đã chuyển mình’, Thiếu tướng TS Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng Viện chiến lược và khoa học của Bộ công an, bác bỏ quan điểm cho rằng nguyên nhân làm cho Đảng cộng sản suy thoái là không có đảng đối lập.
Về nhận thức lý luận, phải khẳng định, một đảng duy nhất lãnh đạo không tất yếu dẫn đến quan liêu, tham nhũng, tha hóa,” ông viết.
TS Cương đưa dẫn chứng là ‘ở các giai đoạn lịch sử’ của nhiều quốc gia ‘chỉ do một đảng duy nhất lãnh đạo’ nhưng ‘vẫn phát triển nhanh, bền vững, ổn định’ như Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore và Malaysia.
Ý kiến của các đảng viên lão thành có vai vế trong Đảng gây những chú ý nhất định, nhưng không phải đều được tán thành.
Nói về một phỏng vấn của ông Lê Khả Phiêu với báo Tuổi Trẻ, blogger Trương Duy Nhất cho rằng “tự kiểm điểm, ‘tự soi mình’ của ông Phiêu thì rồi cũng luẩn quẩn như kiểu đánh trống phong trào, chứ không mong có sự thay chuyển nào”.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120104_vcp_ethical_campaign_former_leaders_comment.shtml


Monday, 2 January 2012

Làm tổng thống Mỹ có mau già đi?

Thứ Hai, 02 tháng 1 2012

Làm tổng thống Mỹ có mau già đi?

Nhiều người Mỹ cho rằng công việc nặng nhọc nhất trên thế giới là công việc của tổng thống nước họ.
Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama
Hình: AP
Tháng 8 năm ngoái, Tổng thống Obama kỷ niệm sinh nhật thứ 50, một số hình ảnh cho thấy tóc ông bạc hơn và mặt có nhiều nếp nhăn hơn so với ngày đầu vào Tòa Bạch Ốc
Người sống và làm việc tại Tòa Bạch Ốc phải có năng lực đối phó với đủ mọi vấn đề 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần. Kể cả ngày lễ hoặc giữa đêm khuya, tổng thống vẫn có thể phải đưa ra các quyết định có ảnh hưởng đến người Mỹ hoặc người các nước khác hoặc cả hai.

Đó là lý do tại sao có các nhà báo đưa ra nhận xét ngoại hình của tổng thống Mỹ thay đổi rất nhiều từ lúc bước vào cho tới lúc ra khỏi Tòa Bạch Ốc.

Tháng 8 năm ngoái, Tổng thống Obama kỷ niệm sinh nhật thứ 50. Một số hình ảnh cho thấy tóc ông bạc hơn và mặt có nhiều nếp nhăn hơn so với ngày đầu vào Tòa Bạch Ốc.

Gần như bác sĩ nào cũng nói quá nhiều stress không tốt cho sức khỏe.

Nhiều người Mỹ nói có thể vì vậy mà tuổi thọ của tổng thống ngắn hơn người bình thường, có người còn bảo làm tổng thống mau già gấp đôi người bình thường.

Nhưng giáo sư  S. Jay Olshansky, chuyên viên nghiên cứu về tuổi thọ tại trường đại học Illinois, thành phố Chicago không tin chuyện này.

Ông đã xem lại cuộc đời của 34 tổng thống Mỹ chết vì lý do tự nhiên, không do bệnh tật. Ông nhận thấy có 23 người trong số này sống dai hơn phần đông những người sinh cùng thời.

Tuổi thọ trung bình của 34 vị này là 73. Nếu họ mau già gấp đôi người bình thường thì lẽ ra họ đã qua đời ở tuổi trung bình 68,1.

Giáo sư Olshansky cũng nhận thấy 8 tổng thống đầu tiên của Mỹ có tuổi thọ trung bình 79,8. Đó là chưa tính đến yếu tố lúc bấy giờ y học chưa phát triển, tuổi thọ trung bình của nam giới là 47.

Có 4 tổng thống sống quá 90 tuổi. John Adams, Herbert Hoover, và Ronald Reagan sống gần 91. Gerald Ford là tổng thống già nhất, 93,5.

Giáo sư Olshansky nói tóc bạc, rụng tóc và các thay đổi khác là chuyện bình thường khi lão hóa và có thể là do gien trong người, các tổng thống cũng không khác chúng ta.

Nhưng ông nghĩ rằng có nhiều lý do khiến các vị tổng thống sống dai hơn người khác.

Đa số họ là những người có trình độ học thức cao. Nhiều người giàu có hơn người Mỹ bình thường. Họ được chăm sóc sức khỏe tốt nhất. Họ biết cách sống khỏe mạnh và có những bác sĩ giỏi nhất bên cạnh. Kết quả, họ có thể đủ sức tiếp tục sống cuộc sống lâu dài khỏe mạnh, sau khi rời Tòa Bạch Ốc.

Giáo sư Olshansky kết luận, đây là cách minh họa cổ điển cho thấy, khi chúng ta có một vị trí kinh tế xã hội nào đó, thì chúng ta cũng có những lợi ích của nó.
http://www.voanews.com/vietnamese/news/us/special-english-stress-1-2-12-136538798.html

Đài Truyền hình Quốc gia mở hàng đầu năm bằng bài rao giảng đạo đức và văn hóa của kẻ ăn cắp

Nữ Vương Công Lý - Trên chương trình VTV1 đầu năm mới lúc 1h30 ngày 1/1/2012, Đài Truyền hình Việt Nam có chương trình văn hóa, người đứng rao giảng về văn hóa, đạo đức lại là Kiều Trinh, một người đàn bà có thâm niên và tiền sử trộm cắp đã được cộng đồng mạng vạch rõ từ hơn 10 năm nay.

Nữ Vương Công Lý đã một lần nói đến việc này, thế nhưng có lẽ chỉ vì ‘Đạo đức cộng sản’ dường như đúng với bản chất trộm cắp tham nhũng và cướp đoạt, nên không thể dùng ai khác thay thế người đàn bà trộm cắp này để giáo dục văn hóa, đạo đức cho cả nước.

Cũng cần nhắc lại: Kiều Trinh, người đàn bà nhiều lần thò mặt lên truyền hình để bị la ó và phải xuống, rồi lại mon men leo lên màn hình chính là con gái cựu Tổng Giám đốc Đài THVN – ông Vũ Văn Hiến mới rời chức vụ năm trước. Người thay thế ông ta hiện nay là Trần Bình Minh.

 
Vũ Văn Hiến
Trong quá trình làm TGĐ Đài THVN, Vũ Văn Hiến đã nổi tiếng về những vụ tham nhũng nổi tiếng nhưng vì là Ủy viên Trung ương Đảng, nên ông ta đã được bao che.

Nhưng, hành động ăn cắp tại nước ngoài của con gái ông ta thì không dễ bao che như trong nước. Trên các diễn đàn mạng internet, những vụ trộm cắp của cô con gái theo nghề ’6 ngón’ của ông bố đã vang dội hơn 10 năm nay và vẫn còn in đậm trên đó.

Chương trình "Câu chuyện Văn Hóa" của VTV1

Nội dung câu chuyện về cô gái yêu của cựu TGĐ Đài THVN như sau:

Sinh năm 1975, Kiều Trinh là con gái cả của ông Vũ Văn Hiến. Cô nàng này nổi tiếng thì ít mà tai tiếng thì nhiều. Năm 2001, khi đang là phóng viên Ban Thời sự- VTV, được cử sang Thụy Điển học 03 tuần, em gái đã không bỏ lỡ cơ hội trổ tài trộm cắp tại nhiều siêu thị.

Ngày 11 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã bị cảnh sát thành phố Kalmar- Thụy Điển bắt vì tội ăn trộm. Sau vài ngày chối tội, cuối cùng em gái VTV đã phải thú nhận ăn trộm nhiều loại hàng hóa trị giá hơn 400USD tại một số của hàng ở các thành phố Orebro và Kalmar.

Theo luật pháp Thụy Điển, với số tiền trộm cắp lớn như vậy, lẽ ra cô nàng phải ra tòa xét xử với mức án phạt tù. Tuy nhiên, do thành khẩn khai báo, có giấy của bệnh viện trong nước gửi sang xác nhận tiền sử mắc bệnh tâm thần ( lấy của người khác nhưng không nhớ), số hàng hóa trộm cắp được đưa vào diện giảm giá, nhờ sự can thiệp của Đại sứ quán VN tại Thụy Điển, do lần đầu bị bắt nên Kiều Trinh chỉ bị phạt tiền và trục xuất về nuớc.

Sau 1 tuần bị giam tại Đồn cảnh sát Kalmar, đến ngày 16 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã được phóng thích, ngày 18 tháng 2 năm 2001 đáp máy bay về nước. Niềm vui sướng tột cùng đã đến với ông Vũ Văn Hiến vì sau đó ông này vẫn trúng cử Ủy viên TW Đảng và trở thành Tổng giám đốc Đài THVN.

Kiều Trinh, con gái cựu Tổng Giám đốc Đài THVN – ông Vũ Văn Hiến

Phát huy thành tích đã đạt được, năm 2006, trong một chuyến công tại tại Anh, bệnh cũ của Kiều Trinh lại tái phát, cô này lại bị bắt quả tang khi ăn trộm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số tại một Shop. Mọi việc vẫn được giải quyết êm thấm.

Năm 2009, sau nhiều lần trộm cắp, đúc kết được nhiều kinh nghiệm lấy hàng không phải trả tiền, ông Vũ Văn Hiến đã ký quyết định kết nạp cô con gái “sáu ngón” vào Đảng và bổ nhiệm làm Trưởng phòng Văn hóa của Ban Thời sự- Đài Truyền hình VN.

Hy vọng, với tài trộm cắp của mình và nghiệp vụ nhào nặn thông tin, bố con ông Hiến sẽ giúp cho mô hình ”Ăn trộm siêu thị” được nhân rộng ra toàn VTV. Nói một cách khác, ở VTV,nếu bạn muốn thành đạt, muốn được kết nạp đảng và bổ nhiệm, trước hết phải thành thạo nghiệp vụ ” mua hàng nhưng quên trả tiền”.

Phải chăng, cả đất nước đang lâm nạn trộm cắp, chấn lột, cướp giật khắp nơi chính là kết quả của chính sách cướp đoạt của nhà nước cộng sản Việt Nam từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc mà cha con Vũ Văn Hiến, Đài THVN đã hướng dẫn và thực hiện?

Đầu năm mới, chương trình đầu tiên của Đài THVN lại do một kẻ cắp đạo diễn. Có phải đây là thông điệp mà nhà nước Việt Nam đang phát đi cho đám quan chức biết rằng: Một năm cướp đoạt và chấn lột mới đã được khởi động?

Thật đúng là hết thuốc chữa.

Nữ Vương Công Lý

 

14 comments

Nặc danh
19:16 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
hí hí có mấy người coi VTV1 mà bít được điều này đâu, em chả sợ đâu nhé!
Ai nói ra không khéo bị chửi khùng nữa là !
Trần Sơn
19:18 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Vụ ăn cắp ở Thuỵ Điển là đúng . Nhưng tác giả nói thiếu .Vẫn bị tù 3 tháng . Làm gì có chuyện nhà nước VN thông qua ĐSQ mà can thiệp được . Trong 3 tháng xà lim , hàng ngày tụi quản giáo đưa vào một rổ hạt cườm, một cây kim , một cuộn chỉ . Nó bắt ngồi xâu , chiều tối nộp lại . Đến đêm , nó xổ hết cườm ra rổ . Sáng mai nó bưng rổ cườm vào , nó bắt ngồi xâu (lại). Phạm nhân xâu hết rổ cườm vùa hết 3 tháng . Ngày ra tù , nó trả cho 1 cu-ron tiền công . Về đến sân bay Nội Bài . Phu quân Trần Lực ra đón bằng 2 cái bạt tai . Xong một đời chồng .
Nói thế mới đủ .
Khách
23:29 Ngày 02 tháng 1 năm 2012


À thì ra là vậy,Trần Lực thấy nhục quá nên cho 2 bạt tay coi như quà ly hôn,em này thấy cũng có nét đấy chứ,cung xinh xinh nhưng chỉ cái tội táy máy đôi tay không để yên,tiếc thật.
Nặc danh
19:37 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
thi ra la the cam on dan lam bao va cac ban huu
Lựu đạn
20:12 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Kiều này là Kiều Chôm !!!
20:13 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Ở nước ta, các bác cũng đừng quá bức xúc với trò kẻ ăn cắp lên lớp thiên hạ về đạo đức ‘đừng nên ăn cắp’, nhất là đối với thiếu phụ mới bâm tên Kiều Trinh này. So với thiếu phụ KT vỏn vẹn trên VTV1, chứ ở ta thiếu khối gì những thằng, những ông, những mệ thẻ đỏ tim đen ăn cắp từ một hai câu thơ, một bản nhạc, một tác phẩm… đến bạc tỉ tỉ mà cứ oang oang rao giảng « học tập và làm theo đạo đức » của chúa đảng ăn cắp đủ thứ kiêm chơi chịu!
Khách
23:37 Ngày 02 tháng 1 năm 2012



Tớ thì tớ thích nhất cái đoạn bác viết bên trên ha ha chí lý chí lý
Nặc danh
20:15 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Một chính thể đồi bại vẫn được Đài THVN ca ngợi tận trời xanh!
Nặc danh
20:27 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
BÂY GIỜ CON NÀY CHỈ CÒN ĂN CẮP Ở ĐÀI VTV THÔI, NHƯ CHÔM MICRO, MÁY QUAY PHIM, MÁY ẢNH V.V... NHƯNG KHÔNG SAO CHÔM CỦA NHÀ NƯỚC THÌ THẰNG NÀO CÓ CHỨC CHẢ CHÔM...
Nặc danh
21:02 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Ăn trộm ăn cắp có nòi thế mà lại lên Vờ Tờ Vờ nói chuyện về văn hóa thế mới lọa. Chỉ có ở nước VN "xạo hết chỗ nói" mới có cái kiểu này thôi. Không khéo sau này em Kiều Trộm còn được được hốt lên cao nhờ có "vốn tự có" nữa đó. Mại dô, mại dô anh em ơi! vốn cho không bán không mà.
Nặc danh
21:08 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Ối giời ơi, mặt BTV này dày quá. Cứ ngỡ người ta quên chuyện cũ rồi đấy mà.
Nặc danh
21:22 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Ngay từ buổi đầu của cs vn đã lộ rõ là CƯỚP rồi đó .Ngay cả chính quyền , họ còn tổ chức CƯỚP được nữa là ba cái lặt vặt.

Mẹ kiếp
Nặc danh
21:48 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Kiều Trinh còn tốt hơn tên Lê Thanh Haỉ Bí thư thành ủy tp HCM rất nhiều,nên cho cô ta một cơ hội.LTH hối lộ dự án đại lộ đông tây tới (hai triệu đô ) mà còn được vào bộ chính trị và làm bí thư thành ủy tp HCM,cò Kiều Trinh ăn cắp hơn thì có nghĩa lý gì.
Nặc danh
23:24 Ngày 02 tháng 1 năm 2012
Dung la mot lu roi hoi, deo biet gi, an noi lung tung. Toan tung tin don vo van. Cay ngay khong bao gio chet dung Kieu Trinh a, dung nghe nhung bon cho ghen an tuc o can lung tung. Chung toi ung ho nhung viec ban dang lam.

Bắc Hàn 'sẽ bắn người vượt biên'

chủ nhật, 1 tháng 1, 2012
Bộ đội biên phòng Bắc Triều Tiên ở vùng biên giới với Trung Quốc
Sau tuyên bố làm tiêu tan hy vọng về sự chuyển đổi cởi mở hơn, Nhà nước Bắc Triều Tiên nay còn nói sẽ cho bắn người dám vượt biên và trừng phạt ba đời thân nhân của ai bỏ trốn khỏi nước này, theo nguồn tin từ Hàn Quốc
Tuyên bố mới nhất của Bộ Chính trị đảng Lao Động Triều Tiên nhấn mạnh đến sự đoàn kết của 'toàn Đảng, toàn dân' dưới sự lãnh đạo của Tổng Tư lệnh Tối cao Kim Jong-un.
Nhưng các nguồn tin từ Nam Hàn tin rằng một loạt biện pháp để củng cố quyền lực cho tân lãnh tụ, năm nay chưa tới 30 tuổi, cũng được công bố nhắm vào việc trừng phạt mọi biểu hiện chống đối và bất mãn.
Nguồn tin từ trang Daily NK của người Bắc Hàn tỵ nạn ở miền Nam nói Cục An ninh miền Bắc ra lệnh trừng phạt 'ba đời' thân nhân của người vượt biên.
Kiểm soát chặt hơn?
Lực lượng biên phòng Bắc Hàn ở biên giới Trung Quốc cũng được lệnh bắn thẳng ai dám vượt biên trên bộ.
Hải quân Bắc Hàn được ḷênh nổ súng vào tàu thuyền bị nghi tổ chức vượt biên bằng đường biển.
Báo Nam Hàn, tờ Chosun Ilbo cho rằng các biện pháp tàn khốc, gồm cả việc đưa các đội truy kích ra đường ở các tỉnh huyện giáp biên với Trung Quốc, là dấu hiệu Kim Jong-un bị 'Bè lũ Bảy Tên' (Gang of Seven) kiểm soát.
Đây là những nhân vật cao cấp nhất của ngành an ninh, tuyên truyền và quân đội Bắc Hàn mà thế giới được thấy mặt khi họ đi bên xe đưa linh cữu ông Kim Jong-il, lãnh tụ quá cố của Bắc Hàn qua đường phố Bình Nhưỡng hôm tang lễ.
Báo Anh, tờ Telegraph cho rằng chỉ bây giờ, bảy nhân vật nắm thực quyền 'đằng sau ngai vàng Kim Jong-un' mới bắt đầu bước ra khỏi bóng tối.
Trong mấy năm qua, dù bị kiểm soát chặt, đường biên giới trên bộ của Bắc Triều Tiên với Trung Quốc đã thành tuyến giao thông lén đưa người trốn khỏi quốc gia cộng sản 24 triệu dân.
"Quyền lực thực nằm trong tay Bè lũ Bảy Tên xung quanh Kim Jong-un"
Báo Chosun Ilbo
Có những người vượt biên nộp tiền cho công an và bộ đội biên phòng để trốn thoát.
Người gốc Triều Tiên ở Đông Bắc Trung Quốc và một số nhà truyền đạo t̀ư Nam Hàn cũng dùng ngả này để xâm nhập Bắc Triều Tiên hoặc chuyển ít nhiều hàng hóa, điện thoại di động qua biên giới vào quốc gia bị đóng kín.
Nay, trong nỗ lực ngăn chặn mọi hoạt động ngoài luồng, chế độ của Kim Jong-un ra lệnh kiểm soát tối đa tuyến đường biên này.
Sau đại tang hai ngày 28-29/12 của ông Kim Jong-il, truyền thông Bắc Hàn tuyên bố thế giới đừng hy vọng gì về một sự thay đổi chính trị tại nước họ dưới thời Kim Jong-un.
Ban lãnh đạo cao tuổi của Bắc Hàn bên cạnh tân lãnh tụ trẻ
Ủy ban quốc phòng quốc gia đầy quyền lực mà trước đây ông Kim Jong-il là chủ tịch, cảnh cáo rằng "các chính trị gia ngu ngốc trên khắp thế giới, bao gồm cả những kẻ bù nhìn ở Hàn Quốc, đừng có mong bất cứ sự thay đổi gì từ phía chúng tôi".
Cái chết bất ngờ của ông Kim Jong-il năm 69 tuổi làm thay đổi cục diện chính trị Đông Bắc Á, và khiến nảy sinh nhiều suy đoán về tương lai quốc gia quân sự hóa và có vũ khí hạt nhân.
Nhưng cũng có những ý kiến, như của Bấm Michael O'Hanlon đăng trên trang web CNN hôm 19/12 thử bàn về khả năng khuyến khích Bắc Hàn cải tổ theo con đường Việt Nam.
Một số nhà quan sát cũng hy vọng Bắc Kinh có thể đóng vai trò thúc đẩy Bình Nhưỡng dưới thời Kim Jong-un, người có ba năm học ở Thụy Sĩ, chấp nhận thay đổi theo hướng thị trường.
Nhưng các dấu hiệu từ Bắc Hàn không làm người ta tin tưởng về một hướng đi như vậy.
Các lệnh mới của Bắc Hàn nói chính quyền sẽ trừng phạt ba đời ai dám vượt biên bằng cách đem họ ra đấu tố tập thể, cắt tem phiếu lương thực hoặc tống vào trại cải tạo.
Báo Anh, tờ Sunday Times trích lời các tổ chức nhân quyền bình luận rằng việc cắt khẩu phần thực phẩm là biện pháp để các gia đình 'chết đói dần dần'ở Bắc Hàn.
Tuy nhiên, có ý kiến nói các nhận xét từ bên ngoài về Bắc Triều Tiên là thiếu chính xác.
Trả lời BBC gần đây, phu nhân đại sứ Lê Quảng Ba của Việt Nam ở Bình Nhưỡng, bà Nguyễn Thị Lợi, cho rằng người dân Bắc Hàn "vô cùng yêu mến chủ tịch, yêu mến Đảng và nhà nước" của họ.
Bà nói, "ai đó bảo người dân phải chịu hà khắc vì chế độ gia đình trị, không có lý do gì để nói như thế".
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/01/120101_nkorea_more_repression.shtml

Sunday, 1 January 2012

Kim Jong Nam bí mật về Bắc Triều Tiên viếng cha

Chủ nhật 01 Tháng Giêng 2012
Kim Jong Nam lúc bị bắt ở Nhật năm 2001 vì sử dụng hộ chiếu giả.
Kim Jong Nam lúc bị bắt ở Nhật năm 2001 vì sử dụng hộ chiếu giả.
Reuters

Đức Tâm
Theo báo chí Nhật Bản, được AFP trích đăng, Kim Jong Nam, con trai cả của cố lãnh đạo Bắc Triều Tiên đã bí mật về nước, sau khi được thông báo là ông Kim Jong Il qua đời.


Việc Kim Jong Nam vắng mặt trong buổi tang lễ đã dẫn đến một số suy đoán cho rằng đó là dấu hiệu của cuộc đấu đá tranh giành quyền kế thừa lãnh đạo Bắc Triều Tiên giữa nhân vật này với người em út là Kim Jong Un.
Báo Nhật Bản Yomiuri Shimbun, số ra ngày hôm nay, Chủ nhật 01/01/2012, cho biết Kim Jong Nam, năm nay 40 tuổi, đã đi máy bay về Bình Nhưỡng từ ngày 17/12, tức là ngay sau khi người cha qua đời. Ông Kim đã rời Bắc Triều Tiên vài ngày sau đó để quay lại Macao, Trung Quốc, nơi định cư của ông.
Một nguồn tin từ Bắc Triều Tiên tiết lộ với tờ báo Nhật Bản là để giữ kín chuyến đi, Kim Jong Nam đã dùng tên giả là Kim Chol và không qua Bắc Kinh.
Kim Jong Un, tân lãnh đạo Bắc Triều Tiên dường như đã cùng anh trai đến viếng cha. Tuy nhiên, Kim Jong Nam đã từ chối dự tang lễ để tránh gây ra cảm giác là có tranh giành quyền lực với nguời em. Vẫn theo nguồn tin từ Bắc Triều Tiên, Kim Jong Nam “đã rút ra khỏi cuộc chạy đua kế thừa cách nay vài năm và nói rằng ông không quan tâm đến chính trị”.
Từ nhiều năm nay, Kim Jong Nam vẫn sống ở nước ngoài. Dường như ông đã không được cha chọn làm người kế thừa lãnh đạo Bắc Triều Tiên sau vụ ông dùng hộ chiếu giả để nhập cảnh Nhật Bản, đến vui chơi tại Disneyland, năm 2001.
Báo chí Hàn Quốc trong năm 2009 đưa ra những lời đồn đại, theo đó, hình như những người thân cận Kim Jong Un tìm cách sát hại Kim Jong Nam ở Macao. Tuy nhiên, nguồn tin từ Bắc Triều Tiên của báo Yomiuri Shimbun cho rằng đó là những “thông tin nhố nhăng”.
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120101-kim-jong-nam-bi-mat-ve-bac-trieu-tien-vieng-cha